(¯`•A1k43-We are the world•´¯)
Happy new year all A1k43's mems!!!!! ❌x:x

(¯`•A1k43-We are the world•´¯)


 
Trang Chính1CalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
♥️Welcome to a1k43's land♥️ღ!!!! Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ và thư giãn khi đến vs forum :X:X:X
Đội HSG A1k43 Bát Tràng thằng tiến nào!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! :D:D:D

 

 Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Tác giả Thông điệp
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:08 pm

Tác giả : Elle_Boo


"Củ Tỏi”,nghe điện thoại kaka, điện thoại kìa “Củ Tỏi".
Điện thoại reo lên làm nó giật mình, nó đang ngủ chỉ vì cái điện thoại chết tiệt mà nó cho là phá hoại giấc ngủ của nó, nó mắt mở mắt nhấm cầm điện thoại lên và với cái giọng còn say ngủ
-A lô, ai vậy? (còn đang mơ màng kaka)
-Bà biết bây giờ là mấy giờ rồi không hả? bà rủ tui đi ăn sáng mà giờ này bà còn ngủ nữa hả?
Nó giật mình, mắt mở to hết cở nhìn vào cái đồng hồ. Aaaaa….nó la hết volume khi thấy kim đồng hồ chỉ 9h15’, lúc này nó mới biết là mình có hẹn. Bên kia điện thoại vẫn còn giọng nói đầy giận dữ và phát hỏa.
-Ê, bà đâu rồi
Nó nhỏ nhẹ:
-Hihi, sry nhoa!! Ông ráng đợi tui thim 15’ nữa thôi..ii…nhoa.
Nói xong nó cúp máy cái rụp không để người bên kia điện thoại trả lời lại và phát hỏa với nó, xong nó chạy như bay vào nhà tắm để sử soạn . Vừa đánh răng nó vừa tưởng tượng đến cái mặt giận dữ và đang xì khói lỗ mũi của “đầu heo” nó hem nhịn được cười kaka.
Í quên giới thiệu nữa, tớ tên là Lâm Á Hiên , là 1 cô gái rất ư là bình thường, hem xinh, hem thông minh nhưng bù lại tớ rất dễ thương (hihi tự tin tí ) yêu đời nè, tính tớ rất ư là vui vẻ nhá cho nên tớ rất ít khi buồn hihi. Cái thằng mới gọi điện thoại cho tớ là bạn thân của tớ đếy, nói sao nhỉ nó là 1 hot boy của trường tớ và làm “ngừ mũ” cho 1 tạp chí và tớ là style của riêng nó kaka, nó tên là Trương Ấn Quân, nhưng tớ lại hâm mộ Kent 1 hot boy khác, rất ư là kute ^^, đối với tớ nó là “đầu heo” kaka vì tớ chuyên gia là trễ hẹn với nó nên những lúc nó giận cái mặt xị ra, tròn vo y như chú heo nên tớ gọi là “đầu heo” hihi.

Sao 30’ sửa soạn, cũng như mọi ngày với bộ đồ đơn giãn quần sooc và áo thun đầu thì buộc cao 1 cục y như “củ tỏi” kaka nó chạy như bay ra đón xe bus đến chỗ hẹn với “đầu heo”, đến nơi mắt nó nhìn lia lịa xung quanh, bỗng nhiên 1 tiếng nói vang lên làm nó giật mình quay đầu lại.

-Bà đến sớm hén, Củ Tỏi !! 1 giọng nói làm nó giật bắn người.
-Hihi, Good morning!! Miệng nó cười tươi, nói chuyện 1 cách nhỏ nhẹ, nó từ từ xoay đầu về phía sao Quân nó thầm tưởng tượng ra khuôn mặt của Quân đang dần dần xì khói và phát hỏa với nó.
-Hihi. Nó vẫn nở 1 nụ cười như đang hạ nhiệt.[/font]
-Còn cười nữa hả? Bà biết bây giờ là mấy giờ rồi không hả? bà hẹn tui 8h mà 9h15’ bà chưa ngủ dậy, bây giờ gần 10h30 rồi còn good morning nữa hả? Quân nói 1 tăng như bắn pháo bông vào mặt nó không ngừng nghỉ, vừa nói vừa giựt tóc nó, nó ngước mặt lên.
-Hihi, sry mòa tại tui quên chỉnh đồng hồ báo thức thôi mà, tui hứa lần sao tui hem đến trễ nữa ok ^^!
-Thôi ngưng ngay cái liên khúc “Hứa” của bà đi, tôi tin mới lạ đó hứa gần 101 lần rồi, bây giờ dắt tôi đi ăn mau bụng tôi biểu tình quá trời rồi đêy nè hix.- Quân than ^^!
-Chuyện nhỏ kaka

Thế là nó khoác tay lên vai Quân và lên đường, bỗng nhiên nó giật lại như nhớ ra điều gì, nó quay sang Quân và nói:
-Ê, ông gọi đt rủ Kent đi ă chung cho vui đi, mắt nó chớp chớp ^^
Quân nhìn nó đắm đuối cười 1 cái nham hiểm, 1 nụ cười làm điên đảo biết bao nhiêu nhỏ mà đối với nó nhìn là muốn đá 1 phát chết queo kaka.
-Keke, tiếc là hum nay anh “hot boy Kent” nhà ta rất bận nên hôk đi được rồi , tội nghiệp củ tỏi quá, ăn cơm với “hot boy Quân” đỡ đi nha haha - Quan cuoi dat chi
Nó tức muốn xì khói vì câu nói đùa của Quân và 1 chút thất vọng, vì nó thix Kent đã gần 1 năm rồi và chỉ có Quân biết chuyện đó.
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: phA^n` 2   Wed Sep 23, 2009 1:09 pm

Reng..reng…rreeng…Tan học, nó lẩn thẩn đi về nhưng đầu vẫn ngó ra sao chờ Kent ra để có gian về tòa soạn chung bỗng:
-Làm gì mà bà đứng đó như trời chồng vậy? lên xe lẹ đi trễ bây giờ- Quân

-Nó hậm hực vì con kì đà ( là Quân ^^!) bước lên xe Quân mà bao nhiêu ánh mắt hình viên đạn đổ về nó, đơn giản vì Quân là hot boy nổi tiếng của trường.

Trên xe nó hỏi:
-Sao hôm nay tốt cho tui quá gian vậy? nhìn mặt ông gian gê, hay bị nhỏ nào cho leo cây kaka – nó chọc

-Haha tại tui biết bà đợi thằng Kent nên tui phá đám mà haha

Nó tức đến mức hôk biết nói gì chỉ biết nhéo vào hông của Quân 2 cái đau điếng làm Quân la lên

-Aaaaa…đau đau..sao bà ác thế hả hix..hix..?

-Kaka – nó đắc chí vì trả thù đc.
Thời gian làm việc bắt đầu nó đứng 1 góc nói chuyện với chị Châu, còn Quân và Kent thì đang make up. Mắt nó lúc nào cũng hướng về Kent, khuôn mặt Kent rất kool chụp hình rất ít khi thấy Kent cười và đó là lý do Kent đã hút hồn nó, nhưng nó đâu biết kế bên có 1 ngọn lửa ghen tị đang cháy đi đôi với 1 cặp mắt viên đạn nhìn về Kent (kaka biết ai chưa? )

-Hai con mắt bà muốn rớt ra ngoài rồi, còn miệng bà thì gần chảy nước dãi rồi – Quân nói

Nó giật mình, nhìn sang Quân nói:
-Sao còn đứng đây, không lo chụp hình đi
-Người ta xong lâu rồi mà bà còn ngồi đây mơ màng, tỉnh dậy đi đồ “vịt cổ lùn” haha –Quân cười chọc tức nó[/font]
-Cái gì? Ai là vịt cổ lùn hả, ông muốn chết hả? – Nó nói
-Là bà chứ ai, thấy Kent là mắt cứ to ra, miệng thì há hốc, mặt thì đơ ra nhìn ngu ngu y chang “vịt cổ lùn” haha-Quân tiếp

Hôk để cho Quân cười đắc chí lâu, nó nhào đến đánh Quan mấy cái, 2 đứa giỡn um sùm bỗng
-2 người về chưa? Hay về chung nghen – Kent từ đằng sao nói

Như phản xạ tự nhiên, nó buông tay Quân ra đứng đàng hoàng sửa lại tóc tai, có chút e thẹn bỗng nó ngẩng mặt lên nhìn Kent làm cả 2 hot boy hết hồn vì biểu lộ kì lạ kaka
-Hôm nay Quân có hẹn với ghệ ổng rồi nên chắc chỉ mình với Kent về thôi – nó nói nhỏ nhẹ và dịu dàng

Quân đơ người si nghĩ:
-Mình có hẹn sao mình hôk biết ta, mừh ghệ mình là em nào nhỉ? (nhiều quá nhớ hôk hết )

Chưa si nghĩ xong thì nó đã đẩy Quân ra cửa và nói lớn đủ để Kent nghe thấy:
-Đi chơi vui vẻ nha !!!

Bước ra cửa mà mặt Quân hậm hựt, bực bội( lúc này là y chang “đầu heo” rồi kaka), nó thầm nghĩ không hỉu sao cứ thấy thằng Kent là nó bực bội, Quân nhớ đến ánh mắt và cách nói chuyện dịu dàng của nó tự nhiên Quân đứng giậm chân đạp vào tường, làm mọi người trong tòa soạn ai cũng nhìn và tò mò (vì nó chưa bao giờ làm thế với hot boy Quân mà kaka).

Kent và nó dắt xe ra, hằng ngày nó nói tía lia thế mà hôm nay đi với Kent nó chả biết nói gì hết, tim nó thì như muốn rới ra ngoài bỗng nhiên lúc này nó nghĩ đến Quân.
-Ông Quân mà ở đây thì đỡ biết mấy hix hix…mình muốn nghẹt thở luôn, má ơy – bỗng nhiên chuông đt của Kent reo lên làm nó giật mình.
-A lô!! À anh mới ra…Thế àh..Ưhm….ok..anh biết rồi.

Kent quay sang nó nói:
-Á Hiên – Kent nói
Nó giựt bắn người miệng lắp bắp, tim hùi hụp
-Ha..a..ả?
-Xin lỗi nha! Anh có việc đột xuất nên….- Kent ngập ngừng

Như hiểu rõ vấn đề nó hôk để Kent nói tiếp nó liền nói:
-Hôk sao đâu, em về 1 mình đc mà anh đi đi – nó vừa nói vừa đẩy Kent đi và nở 1 nụ cười gượng.

Kent bước đi trong sự hụt hẫng của nó, bỗng nhiên nó thấy đường về nặng nề và rất xa, nó nhìn xung quanh, khi đi ngang quán nước hôm nọ cho Quân leo cây bỗng nó nở nụ cười nhưng có gì đó ướt ướt đang lăn trên má nó, nó nhìn vào tấm kính quảng cáo…thì ra là…nước mắt…nó cuối mặt xuống bước đi…

Bỗng 1 đôi chân chặn đương nó…nó ngoảnh mặt lên…thì ra là 1 lũ con gái đang đứng, nó né và đi chỗ khác nhưng dường như bọn chúng cố tình ngăn cản lại bước đi của nó.
----------------------------------------------------------

Về phần Quân khi bị ăn quả lừa xong lại bị bỏ đi mình ên nên trong lòng hem đc vui, Quân láy xe một mình bỗng Quân móc đt ra gọi đt cho Hạnh ( 1 cô gái hâm mộ Quân cuông nhiệt ^^!)
-Quân đây, Hạnh có rảnh không mình đi uống nước nha ^^

Chỉ 1 câu vỏn vẹn mà cô nàng dạ lia lịa Quân tắt máy miệng lẩm bẩm:
-Mình đúng là hot boy đẹp trai haha chỉ cần 1 câu nói là mấy em xếp hang dài dài hoho ai như bà Hiên lúc nào cũng…- bỗng nhiên Quân ngập ngừng, nụ cười dần tắt bỗng nhiên nó cảm thấy buồn buồn, 1 nỗi buồn vu vơ chưa biết vì sao? Bây giờ trong đầu nó chỉ si nghĩ đến 2 ngừ kia, hôk biết họ đang làm gì và ở đâu?
-------------------------------------------------------------------------

-Mài là gì của anh Ấn Quân hả? sao lúc nào mài cũng đi lẻo đẻo theo anh ấy thế hả? 1 đứa trong bọn con gái lên tiếng.
-Tôi và Quân chỉ là bạn bè, mà mấy người là ai?
-Tụi tao cảnh cáo mài hôk đc lẻo đẻo theo anh ấy nữa biết chưa hả? nếu hôk mài đừng có trách. Nó thắc mắc:
-Mấy người lấy quyền gì ra lệnh cho tôi? Mà tại sao tôi lại hôk đc đi chung với Quân chứ?

Bốp…bốp…Một đứa tóc dài tát vào mặt nó làm nó té xuống.
-Lắm mồm hả, tụi tao nói thì mài chỉ cần làm theo thôi, biết chưa hả chỉ cần tụi tao thấy mài còn đú đởn với anh Quân thì mài liệu hồn.
-Thì ra các cô là fans của Quân à, tôi nói rồi tôi chỉ là bạn bình thường của Quân thôi, tin hay hôk tùy mấy người – nó đứng dậy bỏ đi.

Bỗng 1 đứa trong đám nắm tóc nó lại, và nguyên đám nhào vào đánh nó tới tấp (hix tội ngịp wá >.<)
-Mài còn láo hả, đánh nó đi tụi bây, đánh cho nó tỉnh ra. Dám giành anh Quân của tao hả.
---------------------------------------------------------------------------

Quân ngồi im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn xe qua lại, trong đầu thì nghĩ vu vơ. Tay luôn cầm điện thoại như đang chờ ai đó, khuôn mắt thoáng chút buồn ( là “Củ Tỏi đó hihi)
-Anh Quân, anh Quân
-Ơ, hả? – Quân giật mình quay lại hỏi
-Anh làm sao thế? Nãy giờ anh có nghe em nói gì hôk? – Hạnh nhỏ nhẹ nói
-À, anh đang si nghĩ sao khi uống nước xong nên đưa em đi đâu đó mà – Quân nói và hôk quên nở 1 nụ cười baby chết người. (nhưng thật chất nó đang nghĩ về 1 người và đang ghen với 1 người ^^)
----------------------------------------------------------------------------------

Lúc này, nguyên đám vẫn còn đánh Hiên và bọn chúng chả quan tâm gì đến những ánh mắt của người đi đường, nó với tay nhặt chiếc điện thoại và bấm vào số 1 và nút gọi thì…
-Mài định gọi đt cầu cứu hả? – 1 nhỏ tóc ngắn đạp vào tay nó và nghiến xuống mặt đường.
-Được rồi, dừng lại đi – 1 đứa khác lên tiếng
-Thế nào, bây giờ thì nói là mài sẽ hôk bao giờ đi chung với anh Quân nữa và xin lỗi bọn tao thì bọn tao sẽ tha cho – nó cười vẻ đắc chí
-Nế..u..u tao nói khôn…n…g..g thì sao? – nó trả lời với giọng nói ngập ngừng…
----------------------------------------------------------------------------------

Rè..rè..rè…chiếc điện thoại khẽ rung và vang lên những điệu nhạc làm Quân giật mình và nó hối hả nhìn vào màn hình, 1 nụ cười baby khẽ nở trên đôi môi làm Hạnh ngạc nhiên vì từ khi đi chơi đến giờ Quân chả cười với cô (cũng tội ngịp ^^!). Quân định thần và bắt máy lên cũng với cái giọng nói chọc ghẹo trẻ con:

-Bây giờ vui lắm chứ gì? Gọi đt để chọc tức tôi hả cái đồ “củ tỏi”? – Quân nói và cười vui vẻ nhưng đầu dây bên kia vang lại 1 giọng nói.
-Mài còn cứng đầu hả? đánh nó tiếp đi tụi bây…

Như được linh tính mách bảo có chuyện hôk hay, Quân chạy như bay ra khỏi quán bỏ mặc sự kiu gọi đầy khó hiểu của Hạnh. Nét mặt lo lắng và nhiều câu hỏi được đặt ra trong đầu nó.

-Cái quái gì thế này? Chuyện gì đang xảy ra với bà thế hả? bà đang ở đâu vậy, mau bắt máy đi, chờy ơy tôi điên mất. BẮT MÁY ĐI, HÃY TRẢ LỜI TÔI ĐI – nó la lên mặc kệ những ánh mắt xung quanh. Bỗng nó dừng lại trên một đoạn đường khi thấy 1 đám con gái đang bu quanh 1 chỗ. Khi thấy chiếc cặp hình con khỉ màu đen trắng như bay nó chạy lại và hét lớn.
-Các cô đang làm gì thế hả? – giọng nó đầy giận dữ, ánh mắt thì lạnh lung.

Bọn con gái bỗng nhiên tản ra và đứng nép vào 1 bên khi nhận ra đó là Ấn Quân , nó chạy lại phía Á Hiên, và nhẹ nhàng đỡ nó vào lòng.
-Các cô là ai? ai cho phép các cô làm thế với bạn tôi hả? – giọng nó đầy tức giận.
-Em..em…bọn em chỉ là…mún con nhỏ đó đừng bám theo anh.. cho nên….- đám con gái lúng túng trước mặt Quân.
-Tôi ghét nhất loại con gái như các cô, biến ngay và đừng bao giờ để tôi thấy các cô BIẾN NGAY – Quân quát trong giận dữ.

Đám con gái bỏ đi trong tức giận và những cái nhìn ganh ghét. Quân nhẹ nhàng đỡ Á Hiên ngồi dậy.
-Bà ăn cái gì mà ngốc thế hả? đầu bà chứa tà hủ hả? bị đánh mà hôk biết đánh trả lại hả? còn thằng Kent đâu mà để bà đi mình ên thế hả – Quân nói trong giận dữ, và hỏi nó lien tục (nhưng thật ra lo lắm đấy lo đến xanh mặt mài đấy hihi)
-Bộ ông hôk thấy tụi nó đi nguyên đám hả? tui có đánh trả cũng có lại tụi nó đâu – Nó cũng lớn tiếng ^^!
-Thế bà hôk biết…bỏ chạy hả? đứng đây chi để bị đánh như thế hả? thường ngày bà dữ với tui lắm mà sao hôm nay bà hiền thế hả, bà đúng là…- Quân dừng lại khi phát hiện nó đang khóc…

Quân bối rối, hôk biết làm gì, cứ như mình vừa nói sai cái gì Quân gãi đầu lia lịa khuôn mặt baby đầy vẻ bối rối.
-Tui xin lỗi, bà đừng có khóc nữa, bà đau lắm hả, đau ở đâu, đừng khóc nữa ngừ ta nhìn quá trời tưởng tui ăn hiếp bà nữa. Tui xin lỗi mà tui hôk cố ý nói lớn tiếng với bà đâu – Quân ra vẻ bối rối hôk biết làm sao cho nó hết khóc.
-Hu..hu..oa.oa…a aa hix hix – nó khóc lớn hơn

Nét mặt Quân càng thêm lo lắng và đầy vẻ bối rối
-Ôi trời ơi, làm sao thì bà mới hết khóc đây, ôi mẹ ơy, tui xin lỗi đừng khóc nữa được hôk, tôi hôk muốn nhìn bà khóc như thế năn nỉ đấy đừng khóc nữa – Quân hạ giọng và tỏ vẻ rất lo lắng.

Bỗng nhiên Quân kéo nó vào lòng và ôm nó, đôi tay to ấm áp đủ để ôm gọn nó vào lòng, lúc này nó cứ như 1 con chó con nhỏ cần sự bảo vệ.
-Đừng sợ, tui luôn ở bên cạnh bà mà, tui sẽ luôn bảo vệ bà – Quân xiết chặt vòng tay, và như hôk muốn trao người con gái này cho một ai khác.
-Hix..hix…ông đúng là bạn tốt của tui – nó nói 1 cách vô tư và hôk si nghĩ haha.

Quân đẩy nó ra khi nghe 2 chữ “bạn tốt” Quân cảm thấy hơi bực bội và khó chịu trong lòng, cũng hôk biết tại sao và mặc cho ánh mắt ngu ngơ của nó haha.
-Hết khóc rồi, đi về - nó quát vừa đi vừa đạp chân vào cây ven đường tỏ vẻ tức giận ^^!

Thế là Quân đưa nó về nhà của Quân vì sợ 3, mẹ nó lo lắng về những vết thương. Trên xe Quân hỏi:
-Thằng Kent đâu mà bà đi 1 mình vậy hả? hôk phải 2 người tung tăng bỏ tui đi về chung sao? – nó nói với giọng giận hờn vu vơ hihi.

Nó vẫn im lặng hôk nói gì, nó mệt mỏi và cảm thấy ê ẩm, nó gục đầu vào lưng Quân, tay ôm nhẹ Quân. Nó cảm thấy hơi đau ở tim và thất vọng.
-Nè bà có nghe tui nói hôk vậy? ngủ rồi hả? cấp này hôk ai coi tui ra kí lô gì hết ta ơy đang nói chuyện mà cũng ngủ được. – Quân hậm hực
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: phA^n` 3   Wed Sep 23, 2009 1:10 pm

-Nè dậy đi bà định ngủ đến bao giờ nữa hả? đến nhà rồi – tiếng nói của Quân làm nó giựt mình.

Quân đỡ nó đi vào nhà, 3 mẹ Quân định cư ở Mỹ nhưng Quân hôk thích sống bên đố cho nên Quân ở chung với bà ngoại và Quân rất yêu thương bà. Bà của Quân là 1 người rất vui tính, và rất teen nữa đó các bạn ^^ iu bà nhắm hihi.

-Sao giờ này con mới về thế, biết mấy giờ rồi chưa, lại đi chơi với mấy đứa con gái nữa hả? – bà Quân vừa nói vừa bước ra cổng.
-Con đã nói là con hôk có đi chới với….Ôi, Á Hiên đây phải hôk, sao lâu thế con hôk lại nhà chơi nói chuyện với bà. – giọng bà la lớn cắt ngang câu nói của Quân và làm cho nó và Quân ngạc nhiên.

Từ nhỏ nó hay qua nhà chơi với Quân và rất lễ phép với bà cho nên bà rất yêu thương nó, và nó còn là 1 tay gián điệp cực kì trung thành với bà trong việc báo cáo những chuyện tình lãng mệnh của Quân haha và 2 người thường tìm cách phá hoại cho nên Quân rất ghét nó và bà nói chuyện với nhau.

-Thế nào rồi, con có khỏe hôk? Sao hôm nay đến thăm bà trễ thế này? Aaaaa…cái gì vậy con bị làm sao vậy? sao con lại bị thương nhiều thế, tay phải của con đang chảy máu nữa kìa…con có sao hôk…vào đây mau lên để bà băng bó vết thương cho. – Bà nói 1 hơi làm nó cũng đơ và chỉ biết đi theo bà.

-Ấn Quân – bà réo thật toNó lật đật chạy vào để xem có chuyện gì, vừa bước vào cửa:
-Con làm gì mà để Á Hiên bị thương như thế này hả, con là con trai mà lúc nào cũng ăn hiếp con gái là sao hả? Con…con...- hôk để Quân trả lời bà nói tiếp.
-Con..con..cái gì? Người ta con gái chân yếu tay mềm, xinh xắn, dễ thương như thế mà con lại làm cho bị thương như thế đó hả? – vừa nói bà vừa ép Quân sụt lùi làm Quân mất đà té xuống ghế (“bà ngoại” dữ thiệt “hot boy Quân” nhà ta phải chịu thua thôi “bà ngoại” muôn năm hihi).

-Bà ơy, hôk phải lỗi tại Quân đâu thật ra con bị 1 vài cô gái hâm mộ Quân tưởng con là bạn giá của Quân cho nên mới kiếm chuyện với con thôi, Quân chỉ đến cứu con rồi đưa con về thôi – nó giải thích và giải cứu cho Quân.
-Thế à, con gái bây giờ thiệt là… con có đau lắm hôk, con có đói hôk – bà hạ giọng ra vẻ quan tâm.

Quân thì ngồi trên ghế thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng được giải oan, bỗng nhiên bà quay qua và tiếp tục liên khúc đàn áp ^^.
-Con cũng có lỗi – bà lên giọng.
-Con đâu có làm gì sai đâu, sao lại là lỗi của con – Quân thắc mắc.
-Lỗi của con là…ai kiu con đẹp trai, ai kiu con làm hot boy kool boy gì đó, ai kiu con nổi tiếng, cũng tại con mà Á Hiên “của bà” bị thương, con cũng gián tiếp làm Á Hiên bị thương, bà nói đúng hôk Á Hiên – bà nở 1 nụ cười đắc chí với nó.Câu nói của bà làm nó phì cười, nó gật đầu còn Ấn Quân thì đơ ra hôk nói đc gì vì nó vốn rất hiếu thảo với bà cho nên hôk bao giờ cãi lại bà cả.

-Mình là cháu ruột hay cô ta mới là cháu ruột của bà vậy? mình có sai lầm khi đưa cô ta về đây hôk? mình là ân nhân cứu cô ấy mà cứ như mình là tội nhân thiên cổ vậy. Mình điên lên mất..- Quân thầm nghĩ (nghĩ thôi chứ đâu dám nói, nói là bị 2 ngừ đẹp xử liền haha).
-Con còn đứng đó mơ mộng gì nữa vậy, mau lấy xe đi mua 1 chút cháo về cho Á Hiên ăn đi – bà ra lệnh ^^
-Ơ…sao lại là con đi – nó thắc mắc.
-Thế để bà già như ta đi à – bà nóiNó hậm hực dắt chiếc xe ra, miệng lẩm bẩm:- Hot boy như mình lại phải đi mua cháo cho con nhỏ “vịt cổ lùn tóc củ tỏi” nữa hả, sao mình giống osin quá vậy nè– Quân tức giận.
-Sao con hôk mau đi đi đứng lải nhải, lẩm bẩm gì như bị điên thế hả, cái thằng… - bà gắt giọng.

Còn nó thì được bà tận tình chăm sóc, và được bà đối đãi rất ư là dịu dàng.
-Con mau đi tắm đi rồi ra đây bà rửa vết thương cho, con măc đỡ bộ đồ này của thằng Quân đi nha – bà dịu dàng.
-Aaaa….làm sao con mặc đồ của Quân được chứ con…hôk mặc đâu – nó đỏ mặt ^^
-Thế…con mặc đồ của ta chịu hôk – bà nhìn nó cười.
-Hả? à..à..thôi vậy để con mặc đỡ vậy – nói xong nó chạy lẹ vào nhà tắm.

Còn bà thì đứng đấy cười tủm tỉm, có vẻ đắc chí:
-2 đứa xứng đôi thật, con gái ngừ ta vừa đẹp lại lễ phép thế mà sao thằng cháu ngốc của ta lại hôk thích thế nhỉ, lúc nào nó cũng chỉ biết mấy đứa xanh xanh đỏ đỏ, hôk sao rồi con sẽ là cháu dâu của ta hihi - bà nói thầm và cười nham hiểm haha.

-Bà ơy, con về rồi nè.

Tiếng bà từ trên lầu vọng xuống:
-Con đi xem Á Hiên tắm xong chưa kêu nó ra ăn cháo, để bà kiếm thuốc băng bó vết thương cho nó – bà nói vọng xuống.
-Hả? con phải đi mời cô ấy ra ăn nữa hả? con hôk đi chừng nào cô ấy tắm xong thì tự mà ra ăn – Quân cằn nhằn.
-Con có đi hôk hả hay là đợi ta xuống “đàn” cho vài bài mới chịu đi hả? – bà nói.
-Được rồi con đi, con đi đây, bà hôk cần xuống đâu ạ (haha hot boy nhà ta rất sợ bị bà “tụng kinh”)

Quân bước đi hậm hực và tức giận khi mình phải đi mời cả nhỏ “củ tỏi” ra ăn cháo ^^:
-Ê, bà ngủ ở trong lun rồi hả, tắm mau ra ăn cháo kìa – Quân quát.
-Từ từ ông làm gì hối dữ zạ, tôi mới vô thui mà - nó quát lại.
-Đúng là con gái tắm nãy giờ gần 1h rồi mà còn chưa chịu ra, hôk biết làm gì tắm thì xả nước vài cái là xong thôi – Quân nói thầm.
-Ở dơ như ông chắc, đồ đầu heo – nó hét lớn.

Quân tức lộn ruột, nhưng hôk làm đc gì, nó bước ra ngoài ngồi xem tivi. Lúc này, bà từ trên lầu bước xuống tay cầm hộp thuốc nhìn Quân và hỏi:- Á Hiên đâu? Sao con ngồi đó mình ên vậy? – bà hỏi Quân.
-Đang ngủ..í quên đang tắm ạ - Quân nói.
-Con vào kiu Á Hiên 1 lần nữa đi, tắm lâu coi chừng nó bệnh đó – bà ra lệnh.
-Hả? con đi nữa hả, thì đợi 1 tí là nhỏ đó ra à cần gì con đi kiu – nó cằn nhằn.

Bà nhìn nó với 1 ánh mắt viên đạn làm nó lật đật đứng dậy đi liền haha.
-Đồ “củ tỏi” bà làm gì mà lâu vậy, muốn tắm đến hết nước mới ra hả? – Quân hét.
-Ra rồi nè làm gì ông la hoài như gà mắc đẻ vậy – nó la.

Phút chốc Quân như sượng lại khi nhìn thấy nó bước ra, mặt Quân dần đỏ lên khi thấy nó mặc chiếc áo thun màu trắng với chiếc quần jean lửng của Quân, trông nó bây giờ rất dễ thương với gương mặt nhỏ nhắn, xinh xắn với mái tóc dài hơi rối và ướt. Bỗng nhiên Quân phác giác thì ra nó vẫn là 1 đứa con gái chứ hôk đanh đá y như mọi ngày. Quân đưa tay lên che miệng thầm nghĩ:
-Là “củ tỏi” đây sao? Sao nhìn zễ xương…quá vậy, hay mình bị quáng gà – Quân thầm nghĩ.

Thấy Quân đứng yên bất động, hôk nói gì đơ ra y như khúc cây, nó giục cái khăn vào mặt Quân và quát:
-Wê..ê…bị trúng gió ờy hả, làm gì đứng đơ ra vậy ba? hay bị sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của tui làm hết hồn rồi hahah – nó cười đắc chí.

Bỗng nhiên Quân nhăn mặt khi hình ảnh “thiên thần” mới nãy bây giờ là thay vào bộ mặt của “ác quỷ” cung với 1 giọng cười nham nhở haha.
-Phải rồi, tôi bị vẻ đẹp kinh dị của bà làm cho hồn vía lên mây ngồi chơi hết rồi, bà có nghiêng thùng đổ nước thì có, tắm xong quên soi gương xem “sắc đẹp lạ người” của bà hả haha – Quân cười lớn.
-Hứ, đồ đầu heo…chết tiệt - nó nghiến răng bỏ đi ra ngoài và hôk quên tặng cho Quân 1 cái liếc xéo.
-----------------------------

-Quân này, đi dọn chén, muỗng ra đi – bà nói.
-Hả, lại là con đi nữa hả? sao nhỏ đó hôk đi – nó làu bàu.
-Con nghĩ sao mà để “2 ngừ đẹp” làm chuyện đó vậy hả, đó là chuyện dành cho con trai, hôk nói nhiều mau đi đi – bà vừa nói vừa quay sang nở 1 nụ cười với nó mặc cho Quân hậm hực, tức tối.
-“2 ngừ đẹp?” vừa đi nó vừa nghĩ tới lời của bà nó phì cười đi vào nhà bếp.

Bà kéo ghế lại ngồi gần nó, bôi thuốc cho nó, thoáng thấy nó buồn bà hỏi:
-Con sao thế? Con có chuyện gì hôk vui à, kể bà nghe xem thử nào. Hay thằng Quân nó lại ăn hiếp con? – bà hỏi dồn dập.
-Dạ đâu có gì đâu ạ, chắc tại con hơi mệt thôi bà đừng nghĩ xấu cho Quân, Quân hôk dám ăn hiếp con đâu – nó nói và nở 1 nụ cười gượng với bà.
-Đợi bà 1 chút để bà đi lấy cho con xem cái này, đảm bảo con sẽ rất vui kaka – bà cười bí hiểmNó chau mài ra vẻ tò mò hôk biết là bà muốn cho nó xem cái gì.

Bà từ trên lầu bước xuống, tay cầm một tấm hình “nude” của 1 đứa nhỏ khoảng 1 2 tuổi, phía dưới hình còn ghi dòng chữ : Ảnh nude của cháu Quân yêu dấu – Bà Ngoại

Nó bịt miệng phì cười, như cố nén hôk cười thành tiếng sợ Quân phát hiện nhưng thôi cả nó lẫn bà hôk ai nhịn cười nổi khi nhìn vào bức ảnh “nude” nóng bỏng của 1 hot boy kiêm lun ngừ mẫu đang nổi tiếng. Lúc này, trong bếp Quân bước ra với vẻ mặt tò mò và khó hiểu.
- 2 người coi cái gì mà cười lớn dữ vậy, đang coi gì thế?- vừa nói Quân vừa ghé mắt vào xem ké.
-Aaaa….aaa…aa…tấm…tấm hình…sao..lại…- Quân hét lớn với vẻ mặt ngại ngùng haha

Nó và bà vẫn cười mặc cho Quân thì đứng đó ú ớ.
-Bà, tại sao bà lại…đưa tấm hình đó cho con nhỏ “củ tỏi” xem, chờy ơi con chết mất – nó la lớn.
-Thì đồ độc đồ hiếm nên bà mới đem khoe mà, với lại xấu che tốt khoe mà haha – bà cười khoái chí.
-Hahaha công nhận hùi nhỏ ông chụp hình nude ăn ảnh thiệt à nha haha – nó cười trong sự giận dữ của Quân.

Mặt Quân đỏ bừng lên, nó quay qua cốc 1 cái rõ đau vào đầu Hiên rồi cuối mặt xuống ăn. Tiếng cười tiếng nói nhộn nhịp xua tan đi mệt mỏi của 1 ngày dài và cũng thời gian này có người đã quên đi vết thương lòng, có người đang xấu hổ và có người đang…có âm mưu…(keke ai vậy ta? Âm mưu gì đây?)

( đỌc hẾT đÊ, mai tAo pots tiẾp)
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:51 pm

- Oa..oa….haizzz…thôi bà đi ngủ đây, 2 đứa coi fim xong nhớ tắt đèn đi ngủ đó – bà nói và hôk quên 1 nụ cười đầy bí ẩn.
Câu nói tưởng như bình thường của bà bỗng nhiên làm giật phắt người của 2 kẻ đang chăm chú xem phim.
-Tắt đèn? Đi ngủ? – Quân và nó đang suy ngẫm….
-Cái gì? – cả 2 đồng thanh, hướng mắt về bà đầy khó hiểu.
-Ý bà là sao ạ? Hôk lẽ ý bà là con với con…con… “vịt cổ lùn” này ngủ chung 1 phòng hả? – Quân thắc mắc, nói lia lịa.
-Bà ơy, làm sao con ngủ chung zí cái tên “đầu heo” này đc chứ, hay con ngủ chung với bà nha – nó nói và liếc xéo Quân.
-Ê..ê…nói cho rõ ai thèm ngủ chung với bà hả? – Quân quát nó
-Ông tưởng tôi thích thú lắm khi ngủ chung với ông hả, đồ đầu heo – nó quát lại
-Bà ơy, con ngủ chung với bà nha – nó nhìn với ánh mắt trìu mến.
-Hôk đc, bà bị bệnh đau khớp và hôk quen ngủ với người lạ cho nên 2 đứa ngủ đỡ với nhau 1 đêm đi, lúc nhỏ 2 đứa vẫn hay ngủ chung mà có sao đâu có gì mà mắc cỡ chứ – bà vừa nói vừa cười nham hiểm (haha bà gê hiệt)
-Sao giống đc chứ lúc nhỏ #, bây giờ tụi con lớn rồi mà bà – Quân nói
-Khác gì mà #, cứ vậy đi con đưng có lải nhải nữa nói nhiều quá bà đi ngủ đây – bà vừa quay lưng bỏ đi vừa tủm tỉm cười vì kế hoạch đã thành công.
-Bà…bà…- 2 đứa nó réo gọi nhưng vô ích. (haha sắp có chiến tranh rồi đêy).

Thế là tối nay nó và Quân phải ngủ chung với nhau, vì cả 2 chả ai làm thay đổi đc quyết định của bà. Nó và Quân nhìn nhau với những ánh mắt xẹt lửa và đầy ngụ ý.

-Tối nay ông mà dám đụng đến tôi là ông chết chắc đếy đồ đầu heo – Nó nghĩ thầm.
-Mình phải ngủ chung với "con vịt cổ lùn" này ư? Đúng là ác mộng, bà đừng có mơ mà si nghĩ vu vơ có cho vàng tui cũng hôk thèm ngó đến cái body LG màn hình fẳg của bà đâu – Quân cũng nghĩ thầm.
-----------*.^-------------

-Nè, mền và gối của bà đó tối nay bà ngủ dưới đất còn tui ngủ trên giường, vậy đi tui đi ngủ đây – Quân nói

-Cái gì, ông giỡn mặt với tui đó hả? tại sao tui lại ngủ dưới đất còn ông thì nằm trên giường hả? ông có phải là con trai hôk vậy hả? dù gì tôi cũng là con gái, ông phải biết ga lăng chứ hả - nó tuyên huyên với 1 liên khúc “hả”.

-Nè, tui cho bà ngủ nhờ nhà tui là bà mai lắm rồi nhá. Mà bà hôk nhắc tôi cũng quên mất bà là con gái đếy haha – nó cười đắc chí.

-Tôi hôk cần biết, tối nay cái giường này là của tôi – vừa nói nó vừa nhảy lên giường 2 tay dang ngang ôm chặt cái giường.

-Nè, xuống mau…trả giường lại cho tôi, bà chết chắc rồi xuống mau lên… – Quân cố kéo nó xuống khỏi giường, thế là chiến tranh giữa nhưng cái gối bắt đầu. (mệt 2 đứa này gê tối ngày đánh nhau =.=”)

-Haha nể tình bà là phụ nữ tui sẽ chỉ dùng 50% công lực thôi haha – Quân nói

-Hứ, đừng ở đó nói nhiều coi tui xử đẹp “đầu heo” ông nè….Bốp..bốp…haha chết ông chưa - vừa nói nó vừa chạy vừa chọi gối về phía Quân.
-Đứng lại tui mà bắt đc bà là…bà…bà…panh xác với tui…đau quá, đứng lại chưa hả? – Quân rượt nó chạy khắp phòng.

-Haha, hãy xem lợi hại của hot boy tui đây haha – Quân ném hết mấy cái gối về phía nó, nó đưa tay lên đỡ hôk ngờ lại chạm đến vết thương ở tay phải, nó lại đau nên ngồi xuống.

-Wê…wê…bà sao zạ? tử trận rồi hả haha, thấy lợi hại của tui chưa haha….- Quân cười đắc thắng.

-Nó vẫn ngồi đó hôk nói gì, lúc này Quân mới phát hiện thì ra nó đang đau, Quân liền chạy tới.
-Nè, bà hôk sao chứ? Lại đau nữa hả? biết đau mà còn giỡn nữa bà là đầu heo hay sao thế? – Quân quát.
-Ê…ê…tại ai mà tay tôi ra như thế hả? đừng có tặng tôi cái tên “đầu heo” đáng iu của ông haha – nó quát lại.
-Tại bà ngốc chứ tại ai, đừng nói với tui là tại tui đẹp zai, nổi tiếng nên gián tiếp làm bà bị thương ngen.
-Chứ còn gì nữa – nó hếch mũi lên
-Câu đó độc quyền của bà ngoại tôi, ai cho bà lấy hả kaka? Thôi hôk giỡn nữa, bà đi lên giương ngủ đi bữa nay tui ngủ dưới đất coi như tạ tội. Được chưa? – Quân cười nói.
-Ý chờy, sao tự nhiên tốt vậy ta? Có ý đồ gì đây ta? Hot boy kiêu ngạo nhà ta cũng biết tạ tội nữa ta – nó chau mài cười nói.
-Sao? Nghi ngờ lòng tốt của tui hả? vậy coi như tui chưa nói gì hén, giờ bà ngủ dưới đất đi hén, ngủ ngon hén – Quân nói
-Hehe, giờ ông muốn đổi ý cũng muộn rồi – vừa nói nó vừa nhảy lên giường

Quân sắp xếp mền và gối nằm dưới đất, lúc này Quân đưa tay định cởi chiếc áo thun thì…:

-Ế…ế…ông làm cái gì vậy hả? aaaa…ông…ông…tại sao lại cởi áo ra hả? – nó vừa nói vừa la, nhưng cả 2 đâu biết có 1 người nãy giờ đang dõi theo 2 đứa nó và cười khúc khích.
-Bà bị điên hả? làm gì la to thế để cho người khác ngủ nữa chứ - Quân vừa nói vừa bịch miệng nó lại.
-Tại sao ông lại cởi áo hả? ông…ông…mún gì…ông mà làm gì là tui…tui…-nó ú ớ nói
-Sao…bà sẽ làm gì tôi nào…-Quân tiến lại gần nó, áp sát mặt vào nó, lúc này cả mặt nó đỏ cả lên…
-Ông…ông…mú..n…gì..i….hả? – nó ú ớ
-Tui…mú…n…mún….haha – bỗng nhiên Quân lăn ra giương vừa nói vừa cười làm nó đơ ra hôk biết gì…
-Haha, đừng nói với tui là bà đang nghĩ tui sẽ làm gì bà ngen haha… – Quân cười khoái chí mặc cho nó đỏ cả mặt.

-Yaaaaaaaaaa….ông dám đem tui ra làm trò đùa của ông hả, ông tới số rồi…- vừa nói nó lấy chân đạp Quân văng xuống giường.
-Ui da….đau quá…bà làm gì mạnh tay thế hả…- Quân hét
-Tui chưa giết ông là mai đấy, còn nói nữa hả..tắt đèn, đi ngủ…- nó nói xong nằm xuống kéo mền đấp lại.
-Cái gì..đánh tui đã rồi đi ngủ hả? bà phải bồi thường nhân mạng cho tui chứ, dù gì cũng phải nói…-Quân dừng lại khi thấy nó ngủ say (nhỏ nì ham ngủ gê gúm ^^).

Quân nằm xuống, nhìn nó nghĩ ngợi vài điều gì đó, tiếng thở dài vẫn đều đều, trên khuôn mặt baby bỗng nhiên có 1 chút gì đó suy tư, khó hiểu…và đây là 1 đêm dài khó ngủ đối với Quân.

---------------------------------------------------------------
-Ư..ư…nặ..n…g …nặn..g quá…cái gì..đang đè…mình vậy..? - Quân ngập ngừng trong giọng nói còn say ngủ.

Mùi thơm thoang thoảng làm cho Quân dần mở mắt.
........................
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:51 pm

Quân dần dần mở mắt trong sự mơ màng, mùi thơm thoang thoảng cho Quân cảm giác dễ chịu nhưng Quân lại cảm thấy nặng nề ở cánh tay trái. Quân nhẹ nhàng và dần dần mở mắt. Trước mặt Quân bây giờ là nguyên 1 “con vịt cổ lùn đầu củ tỏi” (haha bé iu của Quân á ^^), nó nằm ngủ vô tư trên cánh tay trái của Quân, tay phải nó choàng qua người Quân còn tay kia thì duỗi thẳng để ở kế bên….( các bạn hiểu ờy hén, ai nghĩ bậy ráng chịu nhoa ^^). Quân mở mắt to hết cỡ, miệng há hốc và méo mỏ.
-Cái…cái…quái gì thế này? Tại sao con vịt cổ lùn này lại nằm ở đây? Ôy chờy…còn dám ôm mình nữa chứ….aaa…aa…cái tay của cô ta… - Quân thầm nghĩ và sắc mặt biến dạng từ từ.
Quân nằm nhìn nó với khuôn mặt hậm hực, Quân nhẹ nhàng lấy tay phải của nó ra khỏi người mình, bỗng nhiên Quân dừng lại nhìn vào tay nó, cánh tay đã bị thương bởi cuộc chiến tối qua…Bàn tay nhỏ nhắn được băng bó kỹ lưỡng nhưng vẫn còn gơm gớm chút máu, Quân nhìn với ánh mắt xót xá rồi nhẹ nhàng và từ từ Quân đưa tay nó lên và hôn nhẹ vào tay nó.

-Thịch…thịc…thịch…- có vài tiếng động làm Quân giật mình, Quân nhìn xung quanh phòng để tìm xem phát ra từ đâu. Thì ra đó là tiếng động của nhịp đập con tim, Quân đặt tay lên ngực và cảm nhận rõ rang từng nhịp đập, Quân quay sang nhìn nó, nó vẫn còn ngủ ngon lành ( giờ phút nì mà nhỏ nì vẫn còn ngủ đc, bó tay nun).

-Quân nhẹ nhàng vuốt mái tóc nó, và từ từ đi xuống theo chiều dài của khuôn mặt…Quân ngập ngừng dừng lại ở đôi môi của nó, đôi môi nhỏ nhắn và xinh xắn, chợt Quân nhận ra sự khác biệt giữa khuôn mặt hôk make up của nó với những đứa bạn gái lòe loẹt của Quân. Bỗng nhiên, Quân rút tay lại…

-Mài làm cái gì vậy Quân? Hôk lẽ mài lại bị con vịt cổ lùn này mê hoặc hả? – Quân nghĩ thầm và tự lấy tay đánh vào mặt mình. ( bị trúng độc rồi đấy các bạn haha)
-Ư…ư…hherrr….- nó mơ màng và dần tỉnh giấc.

Như phản xạ Quân nhắm 2 mắt lại và giả vờ ngủ tiếp. Nó lấy tay dụi mắt và dần mở mắt ra, 1 lần nữa nó lấy tay dụi vào mắt và cố gắng mở mắt thật to như để nhìn rõ 1 cái gì đó. Cũng như Quân, nó há hốc mồm khi thấy Quân đang nằm cạnh nó.
-AA….AAAA….AAAA – nó la thật lớn và hết công xuất. ( người nhỏ mà miệng to thật )
Nghe tiếng la thất thanh, Quân hốt hoảng lồm cồm ngồi dậy, lúc bấy giờ đang có 1 ngừ đứng xem nãy giờ va cười tủm tỉm đắc chí đấy. (haha ai vậy ta? vị thần tình yêu sao nì của nó đó)

-Tại sao ông lại nằm ở đây hả? tại sao ông lại nằm kế tui hả? tối qua ông đã làm gì tôi hả?- nó xổ 1 hơi liên khúc “Hả” trước khuôn mặt đơ ra của Quân.

-Tui…tui…thật ra…tui…- Quân ấp úng, nó vẫn tiếp tục đàn áp.
-Tui…tui…gì chứ, tôi hôk ngờ ông lại người như vậy, ông đúng là đầu heo, đồ biến thái, đồ dê xồm…tui phải giết ông. – nó vừa nói vừa đánh vào người Quân tới tấp.
-STOP!!!! – Quân hét lớn.
-Bà bị điên hả? bà nhớ lại coi tối qua nằm ngủ ở đâu hả? – Quân quát nó.
-Sao hả có ấn tượng rồi chứ gì, với cái nết na hết sức thùy mị của bà mà từ trên giường phi thân xuống đây, chưa hết bà còn nằm ngủ trên tay tôi coi tôi y như là cái gối ôm, bây giờ còn nói tui là đồ biến thái là đồ dê xồm nữa hả. Người nói ra câu đó phải là tôi nè. – Quân xổ 1 tràng
-Hôk biết tối qua bà có làm gì tôi hôk nữa, lợi dụng thời cơ, đúng là đẹp trai khổ thật – Quân vừa nói vừa lấy 2 tai che trước ngực với vẻ mặt hết sức ngây thơ.

Còn nó, dù biết rằng những lời Quân nói là sự thật nhưng nó vẫn rất ấm ức và tức tối, nó hôk nói gì đứng dậy đi ra khỏi phòng và hôk quên tặng kèm 1 ánh mắt xẹt lửa cho Quân. Quân ngồi đó phì cười, nụ cười baby rạng rỡ cho 1 ngày mới đầy thú vị. Quân đứng dậy mở rèm cửa sổ nhìn ra ngoài, trời hôm nay u ám, mây đen đang kéo đến có dấu hiệu cho 1 cơn mưa nhưng Quân vẫn đứng đó nhìn ra ngoài mỉm cười miệng lẩm bẩm:
-Hôm nay trời đẹp thật haha.
Còn nó vẫn còn hậm hực đi xuống lầu và đi vào phòng tắm sửa soạn đi học, vì vẫn còn tức giận chuyện lúc nãy nó quên rằng nó đang ở nhà của Quân nên nó đã lấy bàn chải đánh răng của Quân mà dung, lúc này Quân bước xuống gặp bà đang dọn bữa ăn sáng, Quân mỉm cười chào bà, 1 nụ cười rạng rỡ.
-Ái chà, sắc mặt tươi quá, cứ đà này chắc ta gần có cháu bồng rồi kaka – Bà thầm nghĩ và cười khoái chí mặt cho sự thắc mắc của Quân khi thấy bà đứng cười 1 mình.

Quân bước vào khi thấy nó đang đánh răng, Quân giơ tay lên chỉ và ú ớ nói:
-Cây…cây…chải…- Quân ú ớ
Nó vẫn hôk quan tâm và tiếp tục.
-Wê..ê…tại sao bà lại lấy cây bàn chải đánh răng của tui mà xài hả? – bây giờ mới nguyên văn nè ^^
Lúc này nó mới quay qua nhìn Quân và nhìn cây bàn chải đắm đuối, chợt nó nhớ ra là nó đang ở nhà của Quân.

-Phụ…ụt…..t – nó giải tỏa hết những gì trong miệng nó vào khuôn mặt baby của Quân.[/font]
-Thì ra là của ông hèn gì cứ thấy…hôi hôi…gê quá…ọe..ọe – nó cười đắc chí như trả đc thù và bỏ đi, trong khi Quân đang bốc khói.
Nó hí hửng bước ra phòng khách và mặc cho Quân la hét tức giận với khuôn mặt đầy kem…đánh răng do nó ban tặng. (nhỏ nì ác thiệt kaka).
-Con chào bà ạ - nó nở 1 nụ cười mãn nguyện với bà.
-Ngồi xuống ăn sáng đi cháu, QUÂN MAU RA ĂN SÁNG – bà réo.

Quân hậm hực đi ra với chiếc khăn tay trên tay, Quân ngồi đối diện với nó cả 2 nhìn nhau với ánh mắt xẹt lửa.

-Đêm qua con ngủ có ngon hôk Á Hiên? – câu hỏi của bà làm nó đỏ mặt khi nghĩ đến cảnh tượng hồi sáng. Quân thì nhìn ra ngoài sân lén nở 1 nụ cười.
-Dạ..ạ…ng..oo..n…ạ - nó lúng túng.

-Cô ta đương nhiên là ngủ ngon giấc rồi, ngủ say đến mức phi thân…- nó đứng bật dậy bịt miệng Quân lại trước ánh mắt kinh ngạc của bà.
-Haha…hahh…ha…chúng con ăn no rồi ạ, chúng con đi học đây ạ hha..haha – vừa nói nó vừa kéo Ấn Quân ra khỏi nhà.
------------------------------------

Tại trường:

Nó bước vào lớp đi thẳng xuống bàn, nhìn xung quanh và hụt hẫng khi hôk thấy Kent trong lớp. Quân bước vào lớp đi cùng với Quân là Duy 1 hot boy nổi hôk kém trong trường thay bạn gái như thay áo, cả lớp bỗng nhiên xôn xao với sự ồn ào của mấy nhỏ hâm mộ và Quân hôk quên tặng cho mấy fans 1 nụ cười baby chết người. [
Quân đến rồi kìa…đẹp trai thật đấy…ôi tôi chết mất….có cả Duy nữa kìa...Nè Quân mới lên trang bìa của báo Teen đó. Ôi, Quân nhìn baby quá… - lời xì xầm đủ để Quân và Duy nghe thấy, cả 2 anh chàng ngồi cười khoái chí. Chỉ có 1 người là nhìn chằm chằm với ánh mắt hok mấy thiện cảm đối với Quân (haha ai vậy ta?)

-Á Hiên, Hiên….

Nó giật mình quay qua thì ra là Thảo nhỏ bạn thân ngồi kế nó,có thể nói Thảo là người bạn thân nhất với nó chỉ sau Quân.

-Bà làm gì ngồi yên bất động vậy? đang nhìn anh nào hả? ủa tay bà làm sao thế? – Thảo hỏi.
-À…hôm qua bị té thôi mà, hôk sao đâu chắc vài ngày là hết à - nó nói.
-BỐ…Ố…ỐP….
-A..aa…đau quá… ai chọi vậy?- nó hét
-Ơ…xin lỗi nhoa “Củ Tỏi” í quên “vịt cổ lùn” tui hôk biết sao cái tay của tui hôk nghe lời, hôk kiểm soát đc, tui định chọi thằng Duy mà hôk ngờ trúng bà, xin lỗi nhoa – Quân nói với vẻ mặt đắc chí cả lớp thì cười ầm lên.
-Lỡ tay á…tui tin ông mới sợ đó, hôm nay ông chết chắc rồi, có ngon thì đứng… yên 1 chỗ đi – vừa nói nó rượt Quân chạy khắp lớp.
-Đứng lại cho tui….đồ đầu heo…đứng lại chưa hả?...- nó vừa rượt vừa hét.
-Haha…điên hay sao mà đứng lại cho bà xử hả haha chân ngắn quá đuổi theo hôk kịp hả củ tỏi haha. - Quân cười khoái chí.

Do rượt theo Quân và hôk để ý nó đã va vào 1 người…
-Tui xin lỗi tui hok cố ý, tui…- nó ngập ngừng khi ngước mặt lên nhìn và đó là Kent.

-Hôk sao – Kent trả lời và bỏ đi với ánh mắt lạnh lung và vô cảm.

Bỗng nhiên nó cảm thấy có cái gì đó nghẹn lại ở cổ, nó hụt hẫng bước đi về chỗ ngồi.

-Nè, củ tỏi làm sao thế hả?
-Tui hôk giỡn nữa – nó cuối mặt đáp

Bỗng nhiên Quân cảm thấy bực mình với thái độ của Kent và có cái cảm giác gì đó rất lạ khi nhìn thấy nó buồn mà bây giờ Quân vẫn chưa hiểu được.

Reng….reng….reng….
Tiếng chuông vào lớp xua tan mọi ý nghĩa của Quân, thầy toán bước vào lớp. Quân ra hiệu cả lớp đứng dậy chào thầy (Quân là lớp trưởng đấy các bạn ạ và thường lợi dụng chức vụ để phạt nó làm vệ sinh đấy haha). Thầy bước lên bục bảng và nói:

-Như đã thông báo từ trước tuần sau trường ta sẽ tổ chức cắm trại với nhiều hoạt động thể thao, cung như giao lưu học hỏi giữa các lớp và ănm nay chúng ta sẽ còn đc đi thăm quan vui chơi ở Đầm Sen vì vậy hôm nay lớp ta sẽ phân chia việc làm.

-Hura….yeeeee….aaaaa- tiếng reo hò bắt đầu nhốn nháo khi thầy vừa dứt lời, lớp nó như nổ tung khi nghe đến 2 chữ “cắm trại” ai cũng háo hức và chờ đợi.

-Im lặng nào, năm nay sẽ có nhiều trò chơi rất thú vị và rất cần sự đoàn kết giữa các em cho nên lớp chúng ta sẽ phải chuẩn bị rất nhiều thứ, hôm nay chúng ta sẽ phân chia tổ và lập kế hoạch – thầy nói
-Thế sẽ có những cuộc thi và trò chơi gì vậy thầy – Quân háo hức hỏi
-Cũng sẽ như năm ngoái nhưng năm nay chúng ta sẽ cắm trại 3 ngày. Ngày thứ nhất chúng ta sẽ dành thời gian cho việc dựng lều và sắp xếp công việc, ngày thứ 2 buổi sáng các em sẽ phải thi đấu những môn thể thao như là chạy tiếp sức, kéo co, và năm nay trường ta sẽ them 1 trò chơi mới có tên là “cùng nhau vượt qua thử thách” thể lệ chơi thầy sẽ nói sau, buổi tối các em sẽ thi diễn thời trang và hát nhạc đây là 2 tiết mục mà các em cần chuẩn bị kĩ. Còn ngày còn lại trường ta sẽ đi thăm quan công viên Đầm Sen.

-Yeeeeeeeeeeee……-tiếng hò hét như muốn nổ tung lớp.
---------------- -----------------
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:52 pm

Sẽ hôk có gì thay đổi nhiều, cũng như năm ngoái trò chơi chạy tiếp sức sẽ hôk thay đổi thành viên...đột nhiên:

-Thầy ơi, chúng ta nên thay bạn “vịt củ lùn” í…quên Á Hiên ạ, chân bạn ấy ngắn quá chạy hôk đc nhanh đâu ạ - câu nói của Quân làm cho cả lớp cười ầm lên, còn nó thì liếc sang Quân với 1 ánh mắt hình viên đạn.
-Được rồi, thầy sẽ nói sơ qua trò chơi mới “cùng nhau vượt qua thử thách” đây là 1 trò chơi rất thú vị và người tham gia phải thật sự ăn ý với nhau. Trong trò chơi này sẽ có 2 người thăm gia thi với các lớp #, nam sẽ bị bich mắt lại và cõng bạn nữ trên lưng sao đó sẽ vượt qua 1 đoạn đường đầy chướng ngại vật để đi đến đích trong thời gian là 5 phút.- thầy tuyên huyên.
-Thế chướng ngại vật là gì vậy thầy? – 1 đứa trong lớp hỏi.
-Bạn nam sẽ cõng bạn nữ suốt quãng đường đi, đầu tiên là đi qua 1 con đường rất trơn và đầy nước, kế tiếp là “rừng banh” tại đây bạn nữ sẽ chỉ hướng đi cho bạn nam để không phải đụng đầu vào những trái banh bóng rổ được treo lủng lẳng, ở chạm cuối bạn nữ vẫn tiếp tục chỉ hướng cho bạn nam đi tiếp và đạp bể quả bong bóng của lớp mình. Nếu như lớp nào đến đích sớm và đạp bể bong bóng trước lớp đó sẽ thắng. Vì vậy bây giừ chúng ta sẽ chọn ra 1 nam và 1 nữ.

-Thưa thầy… em đề nghị bạn Á Hiên và bạn Ấn Quân ạ, 2 bạn ấy chơi với nhau từ nhỏ cho nên rất hiểu ý nhau ạ - Duy phát biểu và cười khoái chí.
-Nè…mài bị điên hả tại sao lại ghép tao với nhỏ “củ tỏi” đó vậy? – Quân hét
-Ông nói cái gì hả đò đầu heo – nó nhìn Quân hét.
-Yaaaa….bà tưởng tui thích thú lắm khi cõng 1 con “vịt củ lùn” nặng gần 50kg trên lưng hả, còn gì thân ngọc ngà của tui – Quân nói.

-Ông tưởng ông có giá lắm hả, tui thà đi xe lăn chứ hôk lên lưng cho ông cõng.
-Bà…bà…- Quân cứng họng

-Được rồi, vậy thì Quân và Á Hiên sẽ tham gia trò chơi này để 2 em xây dựng lòng đoàn kết với nhau – thầy nhìn 2 đứa nó nói.
-CÁI GÌ?.... - nó và Quân hét lên trong tiếng cười và bàn tán của lớp
-Thầy ơy, em mà cõng con nhỏ đó chắc sao buổi cắm trại em “lết” đi học quá- nó nhìn thầy than vãn.
-Yaaaaa…ông có tin tui tát ông 1 cái là bay qua Thái du lịch hôk hả?. - nó tức tối hét lên.
-Chưa gì đã khủng bố tinh thần em rồi hix...hix... - Quân ngu ngơ giả vờ ngây thơ haha
-Im lặng, hôk nói nhiều, khẩu hiệu của đợt cắm trại lần này là “Đoàn Kết” cho nên thầy sẽ xem 2 em thể hiện thế nào – thầy dằn giọng. (giống bà quá, nhớ bà gê ^^)

Trước quyết định của thầy nó và Quân hôk có sự lựa chọn khác, nó gục mặt xuống tức tối còn Quân thì đè cổ Duy xuống với cái tội phát ngôn bừa bãi.

-Còn về phần thi thời trang thì có lẽ lớp ta hôk cần phải lo nhiều vì về phần này thầy sẽ giao cho Ấn Quân và Minh Trường (tên của Kent đó ^^) Quân ngồii hết mặt lên đắc chí Kent vẫn nhìn ra ngoài sân hok ý kiến.

-Còn về hát nhạc thì…các em thấy sao??? – thầy hỏi.
-Em sẽ hát ạ. – Quân bỗng nhiên dứng dậy xung phong.
-Hứ…xấu mà còn thích chơi nổi – nó thầm nghĩ.
-Được, vậy hát nhạc sẽ do Quân đảm nhiệm…đột nhiên.

-Em muốn có them 2 bạn tham gia cùng với em ạ. – Quân nhìn nó rồi cười 1 cách bí hiểm làm nó sởn cả gai óc.
-Là bạn nào? – thầy hỏi

-Là bạn Minh Trường và lớp phó văn nghệ ạ.- Quân nói dứt khoác.

-Cái gì??? Tên này đang nghĩ gì vậy Kent đó giờ đâu bao giờ thích mấy cái trò này tại sao ông ấy lại chọn Kent chứ? Hắn đang có ý đồ gì với Kent đây? – nó thầm nghĩ và lo lắng.
Kent vẫn hôk nói gì, chỉ có mấy đứa trong lớp đang bàn tán xôn xao vì những lời nói của Quân.
-Woa…2 hot boy cùng nhau hát thì lớp mình thắng chắc rồi….tui phải quay lại làm kỉ niệm mới đc….Cái này hay à….Ôi, tui mong đến hôm đó quá…. - cả lớp xôn xao.
Thầy nhìn qua Kent và hỏi:

-Minh Trường, em thấy đề nghị của Quân thế nào???

……..Kent nhìn xuống Quân với 1 ánh mắt vô cảm rồi quay lên nhìn thầy.

-Sao cũng được ạ, em hôk có ý kiến – Kent nói và tiếp tục nhìn ra ngoài sân.

-Hả???mình có nghe lầm hôk, Kent đồng ý hát ư, ôi mẹ ơy cái qái quỷ gì đang xảy ra vậy nè chờy….Tất cả chỉ tại tên đầu heo chết tiệt làm Kent hôk lối thoát hix…tội ngịp Kent quá – nó nghĩ thầm, còn Quân thì nở 1 nụ cười đắc chí và bí hiểm.

----------------------- ------------------------

Thế là ngày cắm trại đầy mong đợi cũng đã đến, hôm nay trường của nó rất đông đúc và vui nhộn, cũng như bao lớp khác cả lớp nó sẽ cũng cùng nhau dựng trại.

-Nè, hay mấy đứa mình dựng trại giống kiểu như vậy đi nhìn đẹp lắm nè – Ngân tổ trưởng tổ 1 nói.
-TRỜI ƠI…bà dưng trại hay xây biệt thự vậy? sao bà hôk cắt hình cái “hoàng cung” đem ra đây rồi tui thiết kế lun – câu nói của Duy làm cả lớp cười ầm lên.

Bọn con trai thì dựng trại còn con gái thì trang trí trại, mặc dù làm việc giữa cái nóng mùa hè ôi bức nhưng tiếng cười tiếng nói đã thật sự xua tan đi mệt mỏi, nó ngồi chỗ sắp xếp lại bảng hiệu của lớp thì Quân tiến tới:

-Ê, “củ tỏi” trời nắng lắm lấy cái khăn này mà che lưng đi – Quân đưa cho nó 1 cái khăn màu đỏ chói với 1 vẻ mặt ngây thơ và hôk quên khuyến mãi thim 1 nụ cười baby.
-Tự nhiên tốt dữ vậy ta, hay đang có âm mưu gì nữa đây? – nó nhìn Quân với ánh mắt dò xét và nghi ngờ, nhưng trời nắng thật nên nó cũng lấy cái khăn của Quân đưa, đột nhiên.
-Được rồi, nào bây giờ thì…chúng ta hãy cùng nhau chiêm ngưỡng nhan sắc của “siêu nhân vịt cổ lùn” haha – Quân nói to và cả lớp nhìn nó phá lên cười thật to.

Bấy giờ thì nó mới hiểu đc lòng tốt của Quân, nó hôk nói gì chạy rượt Quân khắp sân trường.

-------------------------------------------------

-Aaaaa…đói bụng quá, bọn con gái đi mua cơm hộp ăn đi….ừ đúng đó con gái đi đi keke– đám con trai đồng thanh.

-Nè mấy ông là con trai thì phải biết ga lăng tí chứ, việc mua cơm xách nước là chuyện của mấy ông…9 xác – đám con gái cũng hôk nhịn.

-Thôi, đưng có cãi nữa để tui nói 1 câu công bằng cho, bây giờ hãy để cho “siêu nhân vịt cổ lùn” của lớp ta đi mua….ừh đúng rồi….haha….siêu nhân đi đi – cả lớp hưởng ứng lời nói của Quân nó thì hậm hực.
-Để mình đi với Hiên – Kent lên tiếng trước bao ánh mắt ngạc nhiên và trong số đó có cả nó và Quân.[/font]

Và nó cũng hôk dại gì bỏ qua cơ hội ngàn năm có 1 để đi cùng với Kent cho nên nó hôk đưa ra bất cứ ý kiến gì. Nó và kent bước đi, Quân đứng đó mắt dõi theo với ngọn lửa ghen tuông trong nòng, 1 cảm giác khó chịu mà Quân hôk hiểu vì sao.

------------------------------------------------

-Bán cho cháu 45 hộp cơm ạ - nó nói trước ánh mắt kinh ngạc của bà chủ quán.
-Hôk phải mình cháu ăn đâu ạ, cháu mua cho lớp cháu thôi ạ - nó rối rít giải thix.

Bà chủ quán nhìn nó khẽ cười vì bộ mặt hốt hoảng, rối rít của nó.

-À…có 1 hộp cô nhớ bỏ nhiều ớt vào nha, ớt trái, ớt xay, ớt xa tế hay ở tiệm có ớt gì thì cô cứ bỏ vào hết đi ạ - nó nở 1 nụ cười bí hiểm.
-Lớp mình có bạn ăn ớt nhiều thế hả? – câu hỏi của Kent làm nó giựt mình.
-À…à…có chứ ăn nhiều lắm ăn nhiều đến mức lột lưỡi luôn cho nên bây giờ mới nói nhiều như thế…- nó tuyên huyên.

Kent khẽ mỉm cười như hiểu ra chuyện gì đó, tim nó như ngừng đập vài giây khi thấy Kent cười, cả 2 bước ra khỏi tiệm, bỗng nhiên Kent quay đầu về sao nhìn nó thì bất ngờ trước việc làm của Kent:

-Có chuyện gì hả Kent? – nó hỏi
-À…hôk có gì..đi thôi – Kent nói và 1 lần Kent lại nở 1 nụ cười bí ẩn.

Nó ngồi trên xe nhưng cả 2 hôk nói gì, nó lại nghĩ đến Quân, lúc trước khi đi chung với Quân hôk lúc nào Quân hôk nói chuyện nói nhiều đến mức nó phải nhéo 2 bên hông thì Quân mới thôi tám với nó, còn bây giờ cái im lặng nặng nề lại làm cho nó cảm thấy khó chịu.

-Mình phải nói cái gì bây giờ? Lâu mới có cơ hội thế này hôk lẽ cứ im lặng thế sao hix hix….Haizzzz…- nó thầm nghĩ và thở dài.
-Hiên ….ghét… mình lắm hả? – Kent ngập ngừng hỏi

-Hả..ả….sao…cái gì…- nó ú ớ
-Đâu có…ai nói thế Hiên hôk có bao giờ ghét Kent hết thật đó. – nó cuống quýt và ngạc nhiên trước câu hỏi của Kent.
-Thật hả? thế thì tốt quá …hihi Hiên bám chặt nha mình tăng tốc đây – Kent nở 1 nụ cươi vui vẻ còn nó thì lòng cứ lâng lâng như đang bay trên mây trước thái độ của Kent.

--------------------- -------------------------

Ké…é….ee…ttt….đó là Quân, Quân dựng xe xuống và chạy nhanh lại trại của lớp.

-Nãy giờ mài đi đâu thế, làm gì mà thở như chó vậy haha – Duy chọc

-Tao…tao…đi tắm nắng hôk đc hả - Quân ú ớ nói

-Cái gì? Tắm nắng á haha – Duy ngạc nhiên với câu trả lời của Quân

-Cười gì mà cười trắng quá nên tao làm cho đen bớt hôk đc hả - Quân hằn hộc.

-Được…được…ok…ok…hahaha

Vừa lúc đó nó và Kent vừa về tới, xách theo của nợ là 45 hộp cơm. Kent đặt hộp cơm xuống và hướng mắt về phía Quân.

-Nè siêu nhân, đi mua cơm gần đây thôi mà làm gì lâu thế hả? – Quân
-Sao Quân biết Kent và Hiên đi mua cơm gần đây? – Kent đưa mắt về Quân dò xét và nở 1 nụ cười.

-Thôi đói quá, mấy người làm ơn đừng có tám nữa làm ơn cho tui xin 15 phút bình yên ăn cơm cái – câu nói của Duy như vừa giúp Quân thoát nạn.
-Nè…cơm của ông nè – nó đưa cho Quân hộp cơm và hôk quên 1 nụ cười tươi rói.
Quân có vẻ hậm hực và có cảm giác gì đó hôk được vui nên mở hộp cơm ra là cho ngay vào miệng mấy muỗng liền.
-Sặ…ặc…ặc.sặc….cái..cái…gì…th� ��….sặc…ặc - Quân bị sặc cay đến nỗi ho ra nước mắt nói hôk ra lời và đưa ánh mắt về phía nó.

-A aaa.... lúc nãy quên dặn chị đó đừng để ớt cho nên chị đó bỏ hơi nhiều ông thông cảm nhoa – nó cười khoái chí mặc cho Quân uống gần 2 ly nước vẫn chưa hết sặc.

-Bà…bà…chết chắc rồi…đồ...đồ... củ tỏi…bà…-Quân đựng dậy chạy về phía nó.
Đó là dấu hiệu của sự nguy hiểm, nó liền bỏ hộp cơm xuống bỏ chạy, Quân thì rượt phía sao.
-Đứng lại chưa hả? còn dám chạy hả? tui mà bắt đc bà là tui cho bà ăn nguyên hủ ớt lun, đứng lại – Quân vừa chạy vừa hét mặc cho biết bao nhiêu con mắt trong trường đang dán vào 2 đứa nó, đột nhiên…

-Uỵch…- nó bị trẹo chân và thế là “té” cánh tay phải cà xuống sân trường ngay vết thương cũ, bỗng nhiên lúc đó Kent từ đâu chạy lại.
-Hiên…Hiên…có sao hôk? có đau hôk? – Kent hỏi nó dồn dập.

-Bà đúng là con ngốc, chạy chi cho nhanh để bị té, đưa tui xem có sao hôk – Quân vừa la nó vừa chìa tay ra với vẻ mặt lo lắng.
-Đi theo mình lên phòng y tế - Kent dìu nó đi thẳng lên phòng y tế.
-Quân đứng đó, dường như chết lặng người trước thái độ của Kent , chôn chân xuống đất Quân từ từ rút tay lại nhìn và xiết chặt, cảm giác bây giờ là 1 cảm giác vừa có người cướp đi từ tay Quân 1 thứ gì đó quý giá, Quân đứng nhìn Kent và nó đi với ánh mắt phẫn nộ chuyển thành nuối tiếc và chua xót, hình như Quân vừa đánh mất 1 cái gì đó.
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:53 pm

Quân hậm hực bước đi trở về trại của lớp. Vừa về đến trại Quân ngồi bẹp xuống dựa đầu vào cây trúc dựng trại, khuôn mặt đỏ lên vì tức giận hem có tí mùa xuân.

-Nè, Á Hiên đâu mà mài đi về mình ên vậy? mà mài sao vậy? mặt đơ ra như cái mâm thế, hay mới bị em nào bỏ haha – Duy ngồi châm chọc vào quả boom đang nổ chậm mà Duy hôk biết ^^!

- "cái mâm”……”em nào bỏ”…. – Quân ngồi si nghĩ nhớ lại cảnh tượng lúc nãy…đột nhiên.

- AA…AAAAA….CHỜY…. ƠY…..bực bội quá…- Quân vừa hét 2 tay vừa nắm cây trúc dựng trại của lớp lắc mạnh, còn Duy thì ngồi nhìn nó với đôi mắt rất ư là ngu ngơ và bất ngờ trước thái độ….”hôk đc bình thường” của thằng bạn thân

-Ê..ê…..ê mài định làm cho cái trại của lớp sập hả? dừng lại đi thằng quỷ, mài điên rồi hả? - Duy vừa nói vừa kéo 2 tay của Quân ra khỏi cây trúc.

-Tụi bây ơy thằng Quân nó phá trại nè, mau zô giúp tao kéo nó ra coi – Duy hét lớn như cầu cứu mấy đứa trong lớp, tụi trong lớp chạy vào lôi Quân ra khỏi đó.

Sau cùng Quân cũng buông ra và đứng dậy bỏ đi trước biết bao nhiêu ánh mắt từ ngạc nhiên cho đến khó hiểu.

-Quân bị sao thế ông? Cứ như 1 thằng điên mới trốn trại ra vậy. – Thảo nhìn Duy hỏi.

-Tui cũng chả biết, làm bạn với nó lâu nay chưa thấy nó “lên cơn” như thế, chắc hồi nãy đi… tắm nắng nhiều quá nên…say nắng trúng gió. – Duy nói nhưng mắt vẫn dán vào thằng bạn thân.

---------------------- -----------------------

Kent vẫn ngồi đó chăm chú băng bó vết thương ở tay cho nó, Kent rất dịu dàng nên hôk làm nó cảm thấy đau, cảm giác này cho nó nhớ lại “bà ngoại”…đột nhiên:

-Sao tay của Hiên bị thương thế? – Kent ngước mắt lên nhìn nó hỏi.

-Mình có nên kể cho Kent nghe chuyện đó hôk nhỉ? – nó thầm nghĩ và có vẻ do dự

-Nếu Hiên hôk muốn nói thì thôi, hôk sao đâu – Kent nhìn nó và nói.

-Hôk phải đâu, thật ra….thì…là…là…do mấy đứa con gái hâm mộ Quân và họ tưởng Hiên là bạn gái của Quân cho nên chặn đường kiếm chuyện thôi – nó lí hí nói.

-Thế Hiên có giải thích với họ là Hiên hôk phải bạn gái Quân hôk? – Kent tiếp tục hỏi.

-Có chứ, nhưng tụi nó hôk tin, lại còn nói là cấm Hiên đi chung với Quân nữa, vì Hiên nói là “không” cho nên mới bị đánh.

-Hiên ngốc thật, chỉ cần Hiên “ừh” thì tay đâu phải bị thương thế này, việc gì phải cố chấp như thế. – Kent ngưng tay và ngước lên nhìn nó thắc mắc.

-Thật ra thì…hôk phải là cố chấp mà…mà Hiên hôk muốn tự gạt chính mình và người #, sự thật bao giờ cũng là sự thật dù có cố che dấu thì đến 1 ngày cũng sẽ bại lộ, với lại nếu phải sống 1 cuộc sống tự gạt 9 mình Hiên nghĩ chắc sẽ mệt mỏi lắm cho nên…- nó nói tuyên huyên như đọc diễn văn ^^.

Câu nói dường như đơn giản của nó tuy nhiên lại có tác động rất mạnh đối với Kent, bấy giờ Kent chỉ im lặng và suy nghĩ 1 điều gì đó….

-Nếu như….Kent quen Hiên sớm thì tốt biết mấy và có lẽ bây giờ….Kent sẽ tốt hơn – Kent nhìn nó nói và nở 1 nụ cười hiền nhưng tận sâu trong đôi mắt vẫn có gì đó rất chua xót. (tại sao vậy ta? )

Xoạt…xoạt…vài tiếng động nhẹ phát ra từ bên ngoài, Kent liếc mắt và quay nhẹ đầu ra sau, rồi đột nhiên nở 1 nụ cười có gì đó rất thích thú.

-Kent...cấp này… đang có chuyện gì….vui hả- nó nhập ngừng hỏi và có vẻ lúng túng

-Ờ…sao Hiên lại hỏi như vậy? – Kent ngạc nhiên với câu hỏi của nó.

-Tại vì…. Hiên thấy… dạo này Kent rất hay cười và…có vẻ hôk còn cô lập nữa. – nó cúi mặt xuống ngập ngừng nói

-Thế Hiên có muốn biết tại sao Kent lại như thế hôk? – Kent nhìn nó hỏi trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, làm tim nó muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mặt nó thì nóng ran lên vì hùi hụp ^^

-Ờ…ờ…à….uhm – nó khẽ gật đầu.

-Thật ra….là vì Kent…- 2 người tâm tình đủ chưa? – Quân từ đâu bước vào và cắt ngang câu nói của Kent.

Sự xuất hiện của Quân làm nó 1 phần ngạc nhiên, 1 phần tức giận vì nó chưa nghe hết câu nói của Kent thì nguyên “con kì đà” thù lù xuất hiện, nó nhìn Quân với ánh mắt hình viên đạn còn Kent thì dường như hôk hề bất ngờ trước sự xuất hiện của Quân, ngược lại Kent còn lén nhìn ra sân và cười 1 mình. ( sao Kent hay cười thế nhỉ???)

-Tại sao ông lại ở đây hả “đầu heo” – nó ấm ức nói.

-Đương nhiên là bà hôk thích tôi xuất hiện ở đây, vào cái giây phút “lãng mệnh” như phim Hàn của 2 người rồi haha – Quân vừa cười vừa nói và cũng hôk quên khuyến mãi cho Kent 1 cái lườm.

-Quân xuống đây hôk phải chỉ để nói những lời này thôi chứ - Kent nhìn Quân cười nói.

-Tui hôk dư thời gian như thế, thầy kêu tập hợp, vì tôi là 1 người lớp trưởng gương mẫu cho nên phải xuống đây kiu 2 người, mà cũng thú vị thật khi coi đc 1 bộ phim Việt Nam lãng mệnh như thế haha – Quân cười châm chọc nói và nhìn về phía Kent.

-Haizzz…nếu Quân vào trễ 1 chút thì sẽ còn hấp dẫn thêm đấy, thôi mình lên đi thầy đang chờ đó. – Kent nhìn Quân nháy mắt nói và nở 1 nụ cười làm cho Quân tức muốn điên lên vì mấy câu nói đó còn nó thì đứng mặt ngu ra chả hiểu 2 chàng đang nói cái gì. (nhỏ nì ngốc bẩm sinh haha)

--------------------- --------------------

-Nè tay bà sao rồi? đỡ hơn chưa bà phải cẩn thận chứ ngày mai lớp mình thi rồi đó – Thảo nói với vẻ mặt lo lắng.

-Hihi bà yên tâm đi tui mà, mấy cái này là chuyện nhỏ - nó nói.

-Tui tin bà mới sợ đó, bà cứ y như khỉ vậy lúc nào cũng lí lắc, lúc nào cũng gây chuyện hết, bà cứ vậy hoài “ống chề” bây giờ haha – Thảo chọc nó.

-Bà dám trù ẻo tui hả, bà chết chắc rùi – aaaa, đc rồii… tui… nhột quá haha …- 2 đứa giỡn um sùm…đột nhiên Kent bước đến hỏi:

-Tại sao cái trại của lớp mình lại bị nghiêng 1 bên vậy? – Kent hỏi Thảo.

-À…hùi nãy hôk biết Quân giận ai chuyện gì tự nhiên ngồi ôm cây trúc rồi lung lây rất mạnh, cứ như bị “tẩu quả nhập ma” vậy, may mà mấy đứa con trai lôi Quân ra hôk thôi là sập trại luôn rồi, nghiêng là còn may đó. – Thảo líu lo nói

-Cái tên “đầu heo” đó hôm nay ăn nhầm thuốc nổ với lựu đạn hay sao thế hôk biết, lâu lâu lại nổi cơn điên đúng là… hết thuốc chữa – nó nói.

Câu nói của nó làm cho Kent và Thảo nhìn nhau cười, còn Quân đứng bên kia nhưng mắt vẫn dán về phía Kent mọi lúc mọi nơi nhất là khi Kent đứng gần nó.

-LỚP 11A5 TẬP HỢP – giọng oanh vàng của thầy chủ nhiệm vang lên

-Hôm nay các em làm rất tốt, bây giờ các em có thể về để dưỡng sức cho cuộc thi ngày mai, nhớ là dưỡng sức đó nhớ chưa? – thầy nói.

-NHỚ Ạ - cả lớp đồng thanh đáp.
-Khẩu hiệu của lớp chúng ta là gì nào? – thầy tiếp.

-Đoàn kết….CHẾT HẾT….ạ - câu nói của Quân làm cho cả lớp cười nghiêng ngả - í…lộn…em nhầm ạ xin nói lại ĐOÀN KẾT…ĐẠI THÀNH CÔNG. – cả lớp cùng nhau đồng thanh.

------------------------- -----------------------------

Mới đó mà đã gần 5h chiều, nó chạy như bay ra cổng trường để đón xe bus về nhà, Quân dắt xe ra nhìn dáo dác xung quanh tìm nó nhưng nào biết nó đã bốc hơi, Quân hậm hực dắt xe ra cổng trường thì thấy Kent cũng vừa ra tới, Quân định tiến tới chỗ Kent thì…

-Anh Quân, đi uống nước với bọn em nha…hay đi xem phim với em nha…tao tới trước mài tránh ra…ai nói mài tới trước là anh Quân của tao sẽ đi theo mài hả…- 1 lũ con gái vây quanh Quân làm nó hôk di chuyển đc, Quân nhìn quanh thì Kent đã đi mất.

-Các cô có thôi ngay hôk hả, ồn chết đc. – Quân hét lên trong tức giận rồi bỏ đi.

Quân từ từ dắt xe ra cổng trường trong đầu thì nghĩ vu vơ:

-Con nhỏ “củ tỏi” vừa ra về đã biến mất, thằng Kent cũng thế, hay 2 đứa nó hẹn trước với nhau…Gừ…ừ…tức thật - Quân hậm hực và cảm thấy bực bội khi suy nghĩ.

-Ê..Quân..- Duy gọi.[

-Tối nay đi bar hôk, teo mới kiếm đc vài em cũng ok lắm – Duy khoác tay lên vai Quân nói.

-ĐI CÁI CON KHỈ KHÔ, ĐI GÌ MÀ ĐI, ĐI VỀ - Quân quay qua hét vào mặt Duy rõ to làm Duy đơ ra há hốc mồm và cảm thấy thằng bạn của mình hôm nay thật sự rất giống với những gì Thảo nói. (1 tên điên mới trốn trại haha)

---------------------- ----------------------

Vừa về đến nhà nó đã chạy ngay vào bếp lục lọi kiếm đồ ăn, thì đã thấy đồ ăn đã được chuẩn bị sẵn trên bàn từ khi nào, từ nhỏ đã thế nó đã quen với việc ăn cơm 1 mình vì 3 mẹ lúc nào cũng họp và họp chỉ khi nó qua nhà của “đầu heo” thì nó mới có cảm giác gia đình. Ăn xong nó hí hửng chạy ngay lên phòng và….NGỦ (nhỏ nì thix nhứt là ngủ đấy các bạn)

Về phần Quân, như người mất hồn chạy xe về nhà (hên là hem có gì ^^) vừa về đến nhà:

-Ấn Quân…con về rồi à, vào tắm rửa rồi ăn cơm – bà nhìn nó nói còn nó thì vẫn vô hồn đi vào nhà.
-Sao thế nhỉ? Sao nhìn nó cứ như cái xác di dộng vậy kà? – bà đứng thắc mắc.

Trên bàn ăn Quân vẫn hôk nói gì, khuôn mặt vô hồn chỉ biết ăn ăn và ăn còn bà thì ngồi nhìn nó từ nãy đến giờ.

-Quân..Quân…- bà gọi

-QUân…ẤN QUÂN…- bà ké xát vào lỗ tai Quân la to.

-Ơ….dạ…- Quân giật mình quay qua nhìn bà.

-Con hôk sao chứ? Hôm nay đi học có chuyện gì xảy ra à?– bà hỏi Quân với ánh mắt dò xét.

-Dạ…đâu có…con..con…có sao đâu chứ– Quân trả lời.

-Vậy hả? thế con có biết con đang mặc áo ngược và cầm cây đũa ngược ăn cơm hôk hả? – bà nhìn với ánh mắt trìu mến nói.

Quân tá hỏa khi nghe câu nói của bà, Quân nhìn xuống chiếc áo Levis mình đang mặc thật sự là nó’ mặc….ngược và cả cây đũa cũng thế, Quân đỏ mặt bước nhanh vào phòng tắm.

-Kiểu này chắc là lại cãi nhau với Á Hiên rồi đây hí hí, iu lắm nên mới như thế kaka, đúng là thằng cháu khờ nhưng hôk sao ta đã có vũ khí bí mật haha – bà thầm nghĩ và nở 1 nụ cười bí ẩn.

Quân bước ra, mặt vẫn buồn xo và hôk nói gì vẫn ăn ăn và ăn.

--------------- ---------------

Còn về nó thì nãy giờ đang ngủ, đánh 1 giấc gần 8h tối bỗng….Tính tình tính tang…điện thoại nó reo làm nó tỉnh giấc.

-A….nô…- nó mê man nói với giọng còn đang say…”ke” haha.

-Trời ơy…bà giờ này mà còn ngủ nữa hả - giọng Thảo bên đầu giây bên kia.

-Oa…oa…herrr…chuyện gì vậy bà….???? – nó hỏi

-Thầy kiu về nhà dưỡng sức mà bà còn ở đó ngủ hoài, mai thi chạy rùi bà hôk chịu tập đi bộ muốn thua giống năm ngoái hả - Thảo réo trong điện.

Nó chợt ngồi bật dậy, hoảng hồn.

-Vậy làm sao giờ? hay bà với tui sáng thức dậy tập chạy bộ nha…- nó năn nỉ

-Hôk đc…3 mẹ tui sẽ hôk cho đi tập đâu giờ đó bên ngoài tòan là bọn ác hôk àh…hay bà rủ ông Quân đi có 1 thằng con trai đi chung sẽ an tòan hơn nhiều.

-Trời ơi…đi với ổng mới là hôk an tòan đó, bà nỡ lòng nào giao tui cho “ác quỷ đầu heo” vậy. hix…hix…- nó líu lo

-Haha thì “ác quỷ đầu heo” chỉ cóa “ma nữ củ tỏi” như bà trị mới đc thôi haha…thôi tui bye đây, mẹ tui về…- Thảo cươi khoái chí mặc nó ngồi đó với vẻ mặt lo lắng về cuộc thi ngày mai.

---------------------------- --------------------------

Nó ngồi suy nghĩ về cuộc thi chạy tiếp sức ngày mai, nó là đứa chạy chậm nhút trong đội, lý do rất ư là đơn giản vì… chân nó ngắn ( haha lùn cũng là 1 cái tội) còn Quân là người chạy nhanh nhất. Nó lấy 2 tay chống cằm suy nghĩ hôk biết có nên gọi đt cho Quân hôk vì nó nhớ đến câu nói của Thảo hồi chiều. “ nhìn ông ấy cứ như tẩu quả nhập ma vậy...” nó ngồi si nghĩ hồi lâu cuối cùng cầm đt lên..bấm…


-A lô – giọng Quân bên đầu giây bên kia. (hôm nay Quân ở nhà coi cải lương với bà đấy các bạn ^^ ngoan chưa haha)

-Tui nè…- nó nói…Biết rồi khỏi khoe, có chuyện gì? – Quân vẫn còn hậm hực trả lời bà thì quay qua nhìn nó với vẻ tò mò hôk biết thằng cháu đang nói chuyện với ai.

-Sáng mai…4h…ông rảnh hôk vậy…- nó ấp úng nói.

-Hả…4h sáng…làm gì đi ăn trộm hay gì mà đi giờ đó…- Quân hỏi thắc mắc.

-Đi ăn trộm cái đầu ông, đi chạy bộ với tui, mai thi rồi tập đc bao nhiêu thì tập, tui sợ vì tui mà…mà…lớp thua như năm ngoái – nó ậm ự

-Thằng Kent đâu sao bà hôk rủ mà rủ tui – Quân nói vớii vẻ trách móc.

-Ê..ê… sao lại lôi Kent zô đây..Kent đâu có thi chạy tiếp sức với tui đâu mà rủ - nó quát

-Thế nếu nó có thi chung thì bà sẽ gọi cho nó chứ gì? – Quân quát lại

-Hôm nay ông bị chó điên cắn hả? làm gì mà cứ lên cơn hoài thế, lúc nào cũng kiếm chuyện với tui….ông hôk đi thì thôi tui chạy 1 mình…chả cần lòng tốt trâu chó của ông…- nó quát lớn.

-Đc…vậy bà có gan thì chạy mình ên đi “ ĐỒ CỦ TỎI” – nói xong Quân Cúp máy cái rụp, mặt thì hậm hực tức giận. Bà nhìn qua như hiểu rõ vì volume của 2 đứa nó nhỏ quá mà ^^!

-Con muốn để Á Hiên đi 1 mình thật hả? haizzz…ta nói a… cấp này an ninh hôk đc tốt..hem cướp bóc thì giựt đồ…đôi khi nó còn cướp… cả người lẫn của nữa…ôi gê thật…- giọng bà trầm xuống làm cho câu nói thêm phần đáng sợ, Quân ngồi đó hôk nói gì…đưa tay lên che miệng suy nghĩ… rồi bỏ lên lầu. Bà ngồi đó bịt miệng cười tiếp tục xem cải lương miệng thì líu lo hát

-Rằng anh yêu em….ế ồ..ồ ế..ô kaka (haha bà teen chưa iu bà quá

-------------------------------- -------------------------------

-Cái con nhỏ củ tỏi đó…nhờ người khác mà lúc nào miệng cũng oang oang như cái bô, tức thật…- Quân vừa nói vừa đập chân vào tường, đột nhiên Quân nhớ lại lời của bà…

-"giựt đồ”…”cướp của”…”cướp cả người…”… con nhỏ đó...dễ thương vậy…lỡ…AAA…AA – Quân la lên như muốn cắt ngang dòng suy nghĩ. Rồi Quân ngồi xuống tay mở điện thoại ra…và….nhìn…(haha khen nó dễ thương kà, đang lưỡng lự đấy, lo cho ngừ ta chết đc hehe).

---------------------------- ------------------------

-Cái tên đầu heo thấy ghét… đồ nhỏ mọn…đồ ít kỉ…cái đồ…mặt heo…vừa nói nó vừa phóng phi tiêu vào tấm hình của Quân đang đc treo trên tường. Đây là 1 trong những cách mà nó thường áp dụng sao mỗi lần cãi nhau với Quân.

Tít to…tít to…tít…to….Chuông đồng hồ reo lên báo hiệu đúng 4h sáng, no bật dậy với 2 con mắt nhấm hít bước xuống giường đi quẹo bên nì dựa tường bên kia (túm lại là nó còn say ngủ đấy các bạn ^^) nó cầm chai sửa rủa mặt lên và…đổ lên…cây bàn chải rồi đưa vào miệng…

-Phụ…ụu..ttt…- nó nhanh chóng phun ra và xúc nước thiệt lẹ. (chắc sợ bị long mồm lở móng đây haha)

-Ôi…mẹ ơy…gê quá…hix..- nó vừa nói vừa xúc miệng.

Sao gần 45’ vừa say ngủ vừa sửa soạn cuối cùng nó cũng bước ra khỏi nhà, nó mở cửa bước đi…có cảm giác gì đó rất đáng sợ cứ đeo bám nó…4h sáng đường phố vắng hoe...đèn đường lại bị hư…nó vừa đi mà đầu ngó lia lịa như sợ gặp ma bỗng….

-Bịch..bịch…bịch…- có tiếng bước chân đằng sao nó càng lúc càng gần…nó tóac cả mồ hôi, tim đập thình thịch sợ hãi, nó cố gắng đi thật nhanh để đi ra khỏi con hẻm nhưng dường như nó cần đi nhanh thì bước chân lại cần cố tình theo nó…đột nhiên…nó quay lại…

-AAA…AAAA…..AAAAAA – nó la lên thất thanh.

------------------------------ -------------------------
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:53 pm

-AAA…AAAA….AA….cứu tui với….có ma – nó la lên thất thanh
Haha…haha…bà cũng biết sợ ma nữa hả?? haha…haha – 1 giọng nói quen thuộc vang lên, nó ngẩng đầu lên nhìn.

-"Đầu heo?”….Yaaaaa…..ông bị điên hả? làm gì mà đi dằng sao tui thế? lại hôk lên tiếng bộ muốn hù người ta chết hả? ông rảnh quá hé? – nó tức giận quát.
-Haha…thì tui đang hù bà mà haha …haha cái mặt bà ma nó nhìn nó còn sợ ở đó mà sợ ma…haha – Quân vẫn tiếp tục cười mặc cho nó đang bốc khói.
Cười đủ chưa hả? mà tại sao ông lại ở đây? hôk phải hồi tối ông nói hôk chạy bộ với tui sao? Sao bây giờ lại lết thây lại đây hả? – nó nhìn Quân dò xét.
-Ờ…thì…tui… - Quân ấp úng. Cũng tại cái miệng bô bô của bà chứ tại ai – Quân hét vào mặt nó rồi quay qua nhìn chỗ khác để tránh cho nó hôk thấy sự bối rối.
-Ê…mới sáng sao điên sớm thế? Tui làm gì mà lỗi của tui hả? thấy hiền làm tới hả?
-Tại cái miệng của bà cứ oang oang trong điện thoại nên hùi tối bà ngoại tui nghe hết bắt tui sáng sớm thức dậy đi chung với bà, chứ nếu hôk thì đừng có mà mơ…haha nhưng nhờ vậy mà tui mới biết là “có người vẫn còn sợ ma” haha – Quân vừa nói vừa cười chọc tức nó.

Nó tức đến mức hôk nói đc gì quay lưng bỏ đi trong lòng có 1 chút gì đó hơi thất vọng.

-Ê..ê..đợi tui với coi đi 1 mình ma bắt bây giờ - Quân réo

-Ông có câm cái miệng lại hôk hả? còn nói nữa tui bẻ răng ông bây giờ - nó vừa đi vừa nói ….đột nhiên nó dừng lại…

-Sao rồi…biết sợ rồi hả haha…- Quân nói, nhưng nó vẫn đứng đó hôk nói gì làm Quân cảm thấy lạ nên bước nhanh lại.

-Làm gì đứng yên như bị điểm nguyệt dạ? – Quân nhìn nó hỏi.
-Con…con… - nó ấp úng nói đưa tay lên chỉ.
-Con gì mà con?? – vừa nói Quân vừa nhìn theo hướng tay nó chỉ.
-GÂU…GÂU....UU….GỪ…Ừ..Ừ….GẤU…G� �U.- là 1 con chó hoang đang đứng nhìn nó và Quân với 1 ánh mắt hôk mấy thân thiện. (panh xác 2 đứa haha)

Dấu hiệu nguy hiểm tò tí te...như phản xạ nó nhảy ra sao lưng Quân núp để hôk bị con chó tấn công.

-Ông đuổi nó đi đi, hôk thôi nó nhào tới là 2 đứa mình tốn tiền chích ngừa bây giờ. – nó sợ hãi nói.
Tuy nhiên, ngoài sự mong đợi… Quân lại nắm tay nó đẩy ngược ra đằng trước để làm lá chắn cho mình. (haha 2 đứa sợ chó haha)

-Thôi…bà đuổi đi, nó là chó hoang lỡ nó quay lại cắn tui sao…bà đuổi đi – Quân nói.

Cả 2 từ từ lui về sao con chó cũng từ từ tiến lại gần, răng vẫn nghiến và miệng vẫn sủa.
-Wê..ê…ông là con trai việc này là của ông, ông đuổi đi. – nó vừa nói vừa kéo Quân về trước.
-Thì hôm nay bà cứ coi tui…hok phải là con trai đi – Quân nảy người.

Đột nhiên cả 2 đứa đứng nhìn nhau, rồi nhìn về phía con chó đang gầm gừ.
-1..2..3….CHẠY – 2 đứa đồng thanh hét lên và vắt giò lên cổ dùng hết vận tốc có thể để…CHẠY.
========================================
Cuối cùng thì cả 2 cũng chạy thoát được con chó, 2 đứa núp trong 1 con hẻm và đua nhau thở.
-Hộc…hộccc….công nhận bà chạy nhanh thiệt…đúng là nhờ có sức mạnh của chó haha – Quân vừa thở vừa nói vừa cười.
-Ông còn cười nữa hả? tại ai mà tui phải chạy như thế hả? hot boy mà đi sợ chó haha tin này nóng hổi vừa thổi vừa nghe đây haha – nó nói với giọng đang hậm dọa.
-Haha tính tôi nhân từ thôi, chỉ vì tôi hôk muốn làm tổn thương động vật thôi, còn bà…haha cái thây như cái xe tải mà còn sợ ma haha – Quân châm chọc lại làm nó tức điên lên.

-Thì sao hả? còn đỡ hơn ông, cái đồ tứ chi phát triển não bộ suy nhược, cái mặt y như xác chết trôi, còn cái miệng thì lúc nào cũng bô bô, uổng công cho 12 bà mụ nặn ra ông mà quên gắn cái mỏ người lại gắn vào cái mỏ chó cho ông, bởi vậy lúc nào cũng thích táp người khác, hứ đã xấu mà còn đóng vai ác haha – nó làm 1 hơi rồi đứng cười khoái chí.

-Bà tưởng bà “quý phái” lắm hả? miệng tui miệng bô thì bà cũng cỡ cái…thau. Suốt ngày chỉ biết ăn zí ngủ, người thì lùn y như con vịt, mập như 1 con heo, tính tình thì y chang con khỉ, tui là xác chết trôi thì bà là quái thai của sự kết tinh từ 12 con giáp. – Quân hét vào mặt nó.
-Ông…ông…CÁI ĐỒ ĐẦU HEO – nó quát lớn
-ĐỒ CỦ TỎI – Quân cũng hôk nhịn.

-Đầu heo….củ tỏi…đầu heo…củ tỏi… cuộc chiến cứ thế ngày càng kịch liệt, hôk ai nhịn ai…đột nhiên…

-CON CÁI NHÀ AI MÀ GIỜ NÀY ĐỨNG LA OM SÒM HÔK CHO NGƯỜI KHÁC NGỦ THẾ HẢ, QUÂN PHÁ HOẠI – tiếng 1 ngừ phụ nữ la lớn làm cắt ngang cuộc chiến thế kỷ và như phản xạ nếu hôk muốn bị công dân tại đây đánh hội đồng và thả chó cắn thì 2 đứa nó phải…CHẠY. (chân thành cảm ơn bác ^^)
==================================
...........5h15’ sáng……...
-Nhanh lên…chạy gì chậm rì vậy hả? tăng tốc coi – Quân quát
-Hộc…hộccc…mệ..tt….mệt…quá…- nó vừa thở vừa nói.
-Chạy nãy giờ mới có 10’ mà bà than mệt rồi hả? – Quân nhìn nó
-CÁI GÌ? 10’ thôi á…chờy ơy…ối zời ơy… zị mà tui cứ tưởng mấy tiếng đầu hồ rồi…mệt quá…hôk chạy nữa – nó nói và ngồi xuống thở.

-Wuê….đứng dậy cho tui, chạy có tí xíu mà đòi nghỉ hả? đứng dậy….- Quân vừa nói vừa kéo nó lên. – AAA…aaaa sao băng kìa…sao băng.. – nó la lên đưa tay chỉ lên bầu trời.

Quân nhìn lên theo hướng tay nó chỉ, 2 ngôi sao băng xẹt qua trên bầu trời dưới ánh bình minh của sáng sớm.

-Có gì đâu? Làm gì bà la lên như heo bị thọc huyết vậy? – Quân nhìn nó nói.
-Đúng là đầu to mà óc như trái nho, gặp sao băng ước là linh lắm đấy, biết chưa? – nó quát và chấp 2 tay lại nhắm mắt rồi ước thầm.

-Con ngốc, đúng là con nhái…mấy cái chuyện nhảm nhí này cũng tin đc.- Quân nghĩ thầm nhưng suy nghĩ và việc làm lại trái ngược nhau vì bây giờ Quân cũng nhắm mắt và ước.

-Xong…hehe…ê… ông ước cái gì dạ? – nó nhìn Quân hỏi.

-Nhiều chuyện, ước gì kệ tui mắc mớ gì tới bà. Thế bà ước cái gì? – Quân cười nhìn nó

-Nhiều chuyện, ước gì kệ tui mắc mớ gì tới ông. – nó copy nguyên xi câu văn của Quân trả đũa.

-Được rồi, bà nói trước đi rồi tui nói cho bà nghe. – Quân nhìn nó ra vẻ chắc chắn.

-Làm sao tui tin ông đc, nhìn mặt ông gian y chang Hít-le – nó chề môi nói.

-Zị móc nghéo, đc chưa. – nói Quân đưa ngón tay út lên.

Có thể đối với chúng ta trò chơi móc nghéo làm tin là trò của trẻ con nhưng đối với nó và Quân đó là việc làm thể hiện lời hứa, và từ nhỏ đến bây giờ vẫn rất có hiệu lực đấy nhé ^^. Nó cũng đưa ngón tay út lên và cả 2 cùng hứa.

-Điều ước thứ nhất của tui là…- Khoan…- Quân cắt ngang câu nói của nó.
-Gì nữa vậy 3? – nó gắt giọng
-Điêu ước thứ 1??? Hôk phải chỉ đc ước 1 điều thôi sao…??? – Quân thắc mắc.
-Chật…chật…ông đúng là ngốc như con cóc…ghẻ haha. Thì chỉ đc 1 điều ước nhưng tui ước là cho con thêm 3 điều nữa, hiểu chưa? – nó chật lưỡi nói.
-TRỜI ƠY….cả thần thánh mà bà cũng chơi cái luật rừng đó nữa hả? haha – Quân nhìn nó cười.

-Luật rừng gì chứ? Mệt quá, giờ có nghe hôk, nói? – nó quát. – ok…ok…tiếp đi.

-Điều ước thứ nhất của tui là mong sao tất cả những người tôi yêu thương luôn luôn hạnh phúc và sống vui vẻ , điều thứ 2 là mong sao ngày mai lớp ta sẽ thắng lớp của thằng Sumo (là lớp 11A6, đối thủ hôk đội trời chung zí lớp nó ^^) – nó líu lo.

-Còn điều thứ 3 đâu, nói luôn đi – Quân hối.

-Điều thứ 3 chưa…nghĩ ra để dành haha – nó cười nói

-Sao bà hôk ước là bà và thằng Kent sẽ…yêu nhau – Quân hỏi nó và nhìn sang 1 hướng khác.

-Tui hôk thix, tình yêu mà đem ra ước thì còn gì là ý nhĩa. Còn ông? ông ước gì nói lẹ coai - nó nói

-Hehe…bắt chước bà tui xin thêm 3 điều ^^. Đẹp trai, học giỏi, nhà giàu, nổi tiếng, bạn gái…cái gì tôi cũng có cho nên 3 điều đó để dành lun haha – Quân cười đắc chí.

-À quên….hay tui cho bà 1 điều ước của tui để bà ước bà cao thêm 5cm nữa há haha – Quân phá lên cười mặt cho nó đang nổi điên.

-Ông có thấy 1 người đẹp uýnh thằng xấu quắc chưa hả? – vừa nói nó nhào tới uýnh Quân tới tấp, 2 đứa giỡn với nhau um sùm…(hên trời cũng sáng rồi)
================ ================
5h50’ sáng………….
-Nè bà chạy nhanh lên coi, làm gì mà cứ lết lết thế hả? – Quân quát
-Hix…hix…mệt quá à, bùn ngủ nữa…- nó than
-Cái gì? Bùn ngủ á? Giờ ngày mà bà còn bùn ngủ nữa hả? – Quân trố mắt nhìn nó.

-Bùn ngủ muốn chết lun…hix…hix.- nó vừa nói vừa lê lết tấm thân đi rồi đột nhiên nó ngồi bẹp xuống.

-Zị mà hồi tối hùng hổ rủ tui chạy bộ, biết zị sao bà hôk chạy bộ trên giường luôn đi? Bà đúng là con nhỏ…- Quân dừng lại khi quay sang hôk thấy nó, nhìn ra phía sao thì thấy nó ngồi bất động. Quân vội vã chạy lại.

-Ê..ê…bà làm sao zạ? bị gì nữa zị? – Quân hỏi tới tấp với vẻ mặt lo lắng.

-Hix…hix…bùn ngủ quá “đầu heo” ơy…- nó ngước mặt lên nhìn Quân với 2 con mắt nhắm lại, khuôn mặt bây giờ ngu khỏi nói lun haha.

-Phì…tui thua bà luôn, được rồi đi về. – Quân nhìn nó phì cười.

-Cõng…cõng tui ih. – nó nhìn Quân nói
-CÁI GÌ???? – Quân hét lên. -Cõng đi mòa…tui chạy nãy giờ mỏi chân lắm ờy, 1 hùi 8h tui bao ông ăn sáng,với lại hum nay thi ông cũng phải cõng tui vậy, coi như tập dợt trước đi…nhoa…- nó cố mở 2 con mắt ra chớp chớp nhìn Quân nói , làm hot boy Quân xao xuyến mấy giây haha.
-Nể tình bà là bạn thân của tui đó, nói trước hôk có lần 2 đâu đó, nhớ chầu ăn sang đó – Quân lén cười nói.

Nó nhanh chóng nhảy lên lưng Quân:
-Chờy ơy…bà ăn gì nặng quá zị hả? thôi xuống đi. – Quân hét.

-Hehe…muộn rồi em iu…haha hôk xuống.- nó cười nói và ôm chặt cổ Quân và thế là Quân đành ngậm ngùi vác của nợ gần 50kg haha.
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:54 pm

Cuối cùng thì Quân cũng vác nó về đến nhà, lúc này mẹ nó ra mở cửa cho Quân. Vì ngủ say nên Quân phải cõng nó lên tận phòng, vừa bước vào Quân tá hỏa há hốc mồm trước cảnh tượng trước mắt. Căn phòng nhỏ nhắn, xinh xắn của nó cứ y như 1 đống rác (cái nì Quân nghĩ haha) đồ đạc giục tùm lum ngổn ngang ra cả đường đi. Quân đặt nó lên giường đắp mền cho nó xong Quân ngồi xuông cái ghế để…thở ^^ đột nhiên…
-Ôi mẹ ơy…cái gì thế này … ??? – Quân bịt miệng cười khi cảm thấy mình ngồi lên 1 cái gì đó, lôi ra xem mới biết là cái…”underwear” màu hồng của nó.
-Hình con heo hả ?? cũng dễ thương nhỉ haha – Quân nghĩ thầm và cười 1 mình. 1 nụ cười baby bắt đầu cho 1 ngày mới đầy thú vị.

Quân bước xuống lầu chào hỏi 3 và mẹ nó:
-Ba, mẹ và bà ngoại con dạo này vẫn khỏe chứ? – 3 nó hỏi

-Dạ, vẫn khỏe ạ…cảm ơn bác.- nó lễ phép thưa.

-Quân này thời gian tới con nhớ để ý Á Hiên dùm 2 bác nha – mẹ nó nhìn Quân nói.
-Dạ? – Quân thắc mắc.
-Ngày mốt là cả 2 bác đểu phải đi công tác ngoài Nha Trang, khoảng 1 tháng mới về. Á Hiên ở nhà 1 mình bác cũng lo cho nên có gì con nhớ coi chừng nó dùm bác – mẹ nó nhỏ nhẹ.

-Bác yên tâm đi ạ, con biết rồi ạ.

Nói chuyện 1 hồi Quân cũng ra về, trên đường đi Quân thầm nghĩ….
-Con nhỏ “củ tỏi” đó sợ ma như zị ở nhà mình ên thì làm sao ngủ đc? Ai nấu cơm cho ăn? Đoạn đường này buổi tối lại vắng, bọn ác lại nhiều…- Quân nghĩ vu vơ mà hôk biết đã về đến nhà.
====================

Quân rón rén bước vào nhà, rồi nhẹ nhàng bước lên phòng.
....7h30’ tại nhà Quân……

-Quân…xuống ăn sáng – bà réo nó.
-Oa..oa…chào bà buổi sáng. – Quân uể oải nói.
-Sao vậy? đêm qua con ngủ hôk đc hả? – bà nhìn Quân hỏi.

-Ơ…dạ…đâu có chắc tại hôm qua con dựng trại nên… hơi mệt thôi ạ (phá trại thì có haha) - Quân ríu rít trả lời

-Haizzz….bực mình thật..hôk biết con mèo nào của hàng xóm đêm hôm qua nhà mình, chạy lung tung làm bể bình hoa của bà – bà nhìn Quân nói và cười hàm ý.
-Sặc…ặc…ặcc…- Quân lấy tay vỗ vào ngực khi bị sặc…sữa bởi lời nói của bà, đơn giản vì hôm qua lén bà đi ra ngoài nên Quân hôk dám bật đèn, thằng mù đi đêm và làm bể cái bình hoa lun haha. Nhưng Quân đâu biết mọi việc làm của Quân đều bị bà phát hiện ^^
=============***=============

Quân chạy xe lại chỗ hẹn với Á Hiên, lựa 1 chỗ gần cửa sổ và ngồi đợi nó, mấy nhỏ trong quán thấy Quân thì ríu rít và ngất ngây con gà tây trước 1 sắc đẹp quá ư là baby cùng với nụ cười chết người đc tô điểm thêm má lúm đồng tiền.

Phần nó, mới thức và bắt đầu chuẩn bị sửa soạn để đi ăn sáng với Quân, nó cầm cái áo tập thể của lớp mặc vào rồi nhìn vào gương...
-Cái áo đang đẹp, tự nhiên chọn màu xanh lé…gớm…- nó vừa nói vừa chu mỏ.

-Buộc tóc cao 1 cục như thường lệ, mang giày xong nó nhìn đồng hồ điểm 8h30’

-Aaaaa….panh xác mình rồi lại trễ, hôk dọt lẹ chắc 1 hùi bị tứ mã phanh thây quá hix…- nói nó chạy hiệt nhanh ra đón xe bus (quên nói với các bạn là nó hôk biết chạy xe, tất tần tật xe nên 1 là đi bus 2 là đi zí Quân ^^)

-Khuôn mặt baby, vui vẻ bước vào quán bây giờ thay vào là 1 bộ mặt hình sự,đang xì khói và sẽ phát hỏa khi ai đó đến haha.

-Tính tiền – Quân hậm hực và bước ra khỏi quán trước bao ánh mắt hâm mộ phía sao.

-Cùng lúc này, nó vừa tới chạy như bay vào quán nhìn dáo dác tìm kiếm thì…

-Tui tưởng bà bị xe bắt chó bắt rồi chứ - 1 giọng nói rất ư là quan thuộc vang lên haha.

-Nó quay qua và bắt đầu chuẩn bị tâm lý để lãnh đạn. Nhưng hôk như những gì nó tưởng tượng là Quân sẽ quay qua làm nó 1 tăng với 1 khuôn mặt dữ tợn và đang bốc hỏa thì bây giờ Quân nhìn nó nói:

-Tui tha cho bà lần này đó, còn lần sao nữa là bà chết chắc – Quân vẫn còn hậm hực nói.

-Phù…làm hết hồn…- nó thở phào nhẹ nhõm.

-Tui ăn phở gà, còn bà – Quân hỏi.

-U như kĩ”…phở bò – nó cười nói…-Hihi…phì….haha…-nó ngồi cười 1 mình làm Quân thắc mắc.

-Bà làm gì mà ngồi cười mình ên như con điên zạ?

-Haha tại tui nhớ hùi nhỏ ông ăn bò viên rồi bị dị ứng…mặt mài, toàn thân nổi mụn đỏ nhìn cứ y như chó bị xà mâu…hôk phải…như chó ghẻ mới đúng hahaaaa , rồi ông sợ ăn thịt bò luôn– nó ngồi cười khoái chí.
-Bố..ốpp…ppp…có im hôk hả? tui sút 1 cái qua Khơ-mú chơi với khỉ bây giờ - Quân vừa nói vừa tặng nguyên cái menu lên đầu nó.
==============^^==================

Tại trường….Như chúng ta đã biết hôm nay là ngày hội cắm trại vì vậy không khí tại trường bây giờ rất là nhộn nhịp và đông đúc. Quân vừa dừng xe nó đã nhảy xuống và chạy thiệt lẹ vô trường hòa mình vào không khí nhộn nhịp. Vừa vào trường nó đã dáo dác tìm kiếm lớp học của mình, hôk mất quá nhiều thời gian nó đã tìm đc nhờ cái áo tập thể màu xanh lé nổi bật haha, đột nhiên…

-Á Hiên….- Kent kều nhẹ vai nó và mỉm cười

-Ơ…Kent…- nó nhìn Kent và cũng nở 1 nụ cười vui vẻ.

-Mình đi lại trại lớp đi – Kent nói.

-Tại trại lớp nó ríu rít khi gặp mấy nhỏ bạn. Nhất là nhỏ Thảo.
-Aaaa….anh Quân đến kìa …ôi đẹp trai quá …anh ấy dễ thương quá…ôiii…nhìn anh ấy kool quá ….- sự xuất hiện của Quân làm xôn xao cả trường. Quân lúc nào cũng là tâm điểm săn đón của lũ con gái trong trường.

-Bà nhìn kìa ông Quân vừa tới là nguyên 1 đám nhào vô rùi – Thảo nhìn nó nói.

-Bà hôk biết sao, đó giờ tụi nay chưa thấy sinh vật lạ nên mới thế đấy – nó nói làm cho Thảo phá lên cười.

Quân hậm hực bước lại trại lớp, nhìn nó với ánh mắt viên đạn.
-Bà ngon hén, bỏ tui 1 mình gửi xe tung tăng chạy vô đây. – Quân nhìn nó quát.

-Ê..ê…bộ ông còn bú sữa bình hay sao mà từ nhà xe đi vô đây còn phải cần tôi hộ tống hả - nó quát lại

-Thằng Sumo đến kìa – Thảo la lên đưa tay lên chỉ về phía lớp 11A6 và cắt ngang cuộc chiến giữa nó và Quân.

-Khiếp…cái thằng gì mà nhìn y chang thùng phi di động – nó chau mài nói.
-Tương lai bà cũng giống nó à, khỏi lo haha – Quân nhìn nó châm chọc.
-Bố..ốp…ppp…Á…đau..- nó hôk nới gì quay qua đá vào chân Quân 1 cái, làm Quân la lên.

==============>.<"================

Mời tất cả lớp trưởng của các lớp bước lên dăng kí thành viên cho cuộc thi đầu tiên, và các lớp chuẩn bị 10’ sao chúng ta sẽ bắt đầu. – Giọng thầy giám thị vang lên.
Quân bước đi, nó thì vẫn đứng đó nhìn sang lớp thằng Sumo với vẻ mặt lo lắng và hồi hộp.
-Cố lên nha bà, nhớ cẩn thận với thằng Sumo đó – Thảo nhìn nó quan tâm.
-----------------------------
******************
Để tớ sơ lược tiểu sử về thằng Sumo cho bà con hiểu nha ^^. Sumo 1 anh chàng rất ư là nổi tiếng ở trường nhờ vào cái body bé nhỏ của mình haha. Có thể nói Sumo là 1 nhân vật mà trong các cuộc thi ở trường ai cũng phải sợ và đề phòng, lợi dụng cái body y như con voi để khè các đối thủ và thường là thành công vì vậy nếu như ai mà bị Sumo để ý là từ bị thương đến lê lết. Mặc dù với cái body như thế nhưng Sumo vẫn thi chạy chủ yếu là để “chơi xấu” đối thủ và lợi dụng thời cơ cho lớp. Xong rùi giờ chúng ta típ tục ^^
******************
-----------------------------

Quân bước về với vẻ mặt sầu não và 1 chút lo lắng. Quân đứng nhìn nó, Duy, Kent và mấy đứa trong lớp nói:
-Lớp mình thi tốp đầu, thi chung với 11a2, a7, a8 và…a6 – Quân ngập ngừng.
-Hả??? lớp thằng Sumo …làm sao đây? ....thằng đó mà lấy thịt đè người là có nước đi xe lăn luôn…- cả lớp xôn xao cả lên còn nó thì đứng đó với vẻ tái mét và vô cung lo lắng.

-Đừng lo…- 1 hiện tượng lạ xảy ra khi Kent và lẫn Quân cùng nhau nhìn nó và nói, nó quay qua quay lại nhìn 2 thằng dáo dác, còn Kent thì mỉm cười với nó và Quân nhưng Quân lại hôk mấy thân thiện, chau mài tỏ vẻ khó chịu.
==================^.<===============

Mời tất cả các em học sinh bước vào vị trí và chuẩn bị cho cuộc thi – giọng thầy giám thị vang lên làm tim nó muốn văng ra khỏi lồng ngực vì hồi hộp, Kent, Duy và Thảo đưa mắt nhìn nó như đang tiếp sức còn Quân đứng đó nhìn sang thằng Sumo. Lúc này Sumo nhìn Quân và đưa ngón tay cái chỉ xuống dưới với vẻ thách thức. (đã mập mà còn đóng vai ác )
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:54 pm

Mời các em học sinh của các lớp bước vào vị trí để chuẩn bị cho cuộc thi – giọng thầy giám thị.

-Hix…hix..xx…tui…tui run quá à…hix..-nó nói lí hí tỏ vẻ sợ hãi.

-Bà yên tâm…cứ chạy với tốc độ của bà là đc rồi, nhớ phải cẩn thận…còn lại để tui lo cho, biết chưa hả? – Quân cốc nhẹ vào đầu nó ra lệnh.

Cuộc thi chạy đc diễn ra, mỗi lớp sẽ có 4 người và từng người sẽ chạy với đoạn đường là 100m, nó là đứa chạy đầu tiên trong đội, tiếp theo là Thảo, Duy và cuối cùng là Ấn Quân. Dựa theo tên lớp để vào vị trí và nó đứng kế bên Sumo (hix..xui gê gớm >.<), nó nhìn Sumo với vẻ mặt dè dặt còn Sumo từ khi bước vào vị trí đã nở 1 nụ cười đểu với nó như hâm dọa. Mọi ánh mắt bây giờ đều đổ dồn vào cuộc thi.

-Chuẩn bị….Vào vị trí….CHẠY…- tiếng thầy ra hiệu lệnh.

Nó dùng hết sức có thể để tiến lên phía trước, mọi người đều hồi hộp và hôk 1 ai rời mắt khỏi cuộc đua, 50m đầu tiên nó xếp ở vị trí thứ 2 và Sumo vẫn theo sát nó…đột nhiên Sumo tiến lên chạy song song với nó và nhìn nó với ánh mắt đáng sợ, mặt hung tợn, răng nghiến chặt…

-GỪ….Ừ..GỪ….AAAA – Sumo trừng mắt nhìn.

Do sợ hãi trước khuôn mặt của Sumo và sợ hãi khi nghĩ rằng Sumo sẽ va vào mình, mắt nó vẫn luôn dán vào Sumo đề phòng làm mất phương hướng chạy và va vào đối thủ kế bên…

-Á Hiên…Củ Tỏi…- Quân và kent liền đứng bật với giọng nói lo lắng.

Cú va chạm làm nó và 1 đứa lớp a2 cùng nhau té, nó cảm thấy hơi rát và xót ở đầu gối, khóe mắt cay đi và nó…khóc…
-[FONT='Arial','sans-serif']CỦ TỎI….BÀ LÀ CON NGỐC…BÀ SẼ CHẾT VỚI TUI NẾU BÀ LÀM LỚP PHẢI THUA…BIẾT CHƯA HẢ? MAU ĐỨNG DẬY CHO TUI…- Quân hét lên rõ to

Nó ngẩng đầu lên nhìn Quân và suy nghĩ…nó từ từ đứng dậy tay cầm gậy và tiếp tục chạy…

-Ông làm gì hét to thế hả? ông hôk thấy Hiên té sao? – Thảo quát Quân vì lo cho con bạn.

Quân vẫn hôk nói gì chỉ đứng đó và mắt luôn dõi theo nó 1 ánh mắt dầy xót xa và lo lắng và chỉ có 1 người hiểu rằng đó là cách làm tốt nhất để nó có lại ý chí. (ai zị te ^^). Cuối cùng nó cũng về đích và trao cho Thảo cây gậy, như bay vừa cầm gậy trên tay Thảo đã dùng hết sức và tăng tốc để vượt lên có thể. Nó ngồi xuống ghế vẻ mặt buồn bã khi cảm thấy mình là gánh nặng của lớp, từng giọt…từng giọt nước mắt rơi xuống làm khơi dậy ngọn lửa tức giận của ai đó.

-Đừng khóc…tui sẽ chạy bù cho bà…nhất định chúng ta sẽ thắng. – Quân nhìn nó nói với vẻ chắc chắn.

Thảo vượt lên vị trí thứ 3 và về đích trao cho Duy cây gậy, đủ hiểu rõ tính cách thằng bạn thân Duy cố gắng dùng hết sức vượt lên…cuối cùng chỉ qua mặt đc a8 vẫn thua sao a6. Quân đứng đó chờ đợi mắt vẫn dán vào Duy đôi khi quay sang nhìn lớp của Sumo với 1 ngọn lửa tức giận tột độ.

-QUÂN…GẬY…- Duy về đích và trao cho Quân cây gậy trên tay, cầm gậy trên tay với bao tức giận dồn nén Quân cắm đầu chạy thật nhanh về phía trước…khoảng cách càng đc rút ngắn khi gần về đích, không khí dường như muốn vỡ tung bởi những tiếng hò hét cổ vũ, trong số đó có 1 ai như đang nín thở hồi hộp và mong chờ.

-Aaaaa….nhất..định…PHẢI THẮNG…- Quân hét lên và lao mình về phía trước…

-YEEEEE….EEEEE….THẮNG RỒI………AAAAAA…..tiếng Duy la lên khi thấy chân Quân chạm vạch đầu tiên và cách thằng Nghĩa A6 chỉ trong gang tắc.

Tiếng reo hò mừng rỡ làm vỡ tung bầu không khí hồi hộp lúc nãy, Quân bước đi trong tiếng reo hò của đám con gái…cùng với những cái đánh tay chúc mừng chiến thắng với lũ con trai…Quân dần dần tiến lại nó với vẻ mặt hớn hở…

-Thắng….thắng rồi….hihi – Quân nhìn nó với vẻ mặt baby vui vẻ và cùng với 1 nụ cười chiến thắng.

Nó hôk nói gì đứng bật dậy và chồm tới ôm lấy Quân trước bao ánh mắt của mọi người (gan thiệt haha), Quân ôm nó trong lòng, khuôn mặt vẫn giữ nguyên nụ cười…1 nụ cười baby tràn đầy hạnh phúc đang đc nhân đôi ^^

-YEEEEE…..lớp mình thắng rồi Thảo ơy…ú… hú….- Duy la lên và bất ngờ ôm lấy Thảo. (thêm 1 đứa gan haha).

-Bố…ốpp…ppp ….ông bị điên hả? sao lại ôm tui.- Thảo hét lên với khuôn mặt đỏ bừng vì ngượng và hôk quên tặng cho Duy 1 cái lên gối ngay bụng.

Duy đứng với khuôn mặt đang dần đỏ…nhăn nhó vì đau và suy nghĩ hôk hiểu sao Duy lại ôm lấy Thảo. Đâu đó trong đám đông có 1 người vẫn thầm đứng, thầm cười…

================ ================

Sao khi kết thúc cuộc thi đầu, lớp nó kéo nhau về trại nghỉ mệt và đề tài đc bàn tán sôi nổi bây giờ là cái ôm nhau thân thiết như phim tình cảm Hàn giữa nó và Quân. Thảo đang ngồi băng bó vết thương ở đầu gối cho nó, Quân thì ngồi 1 chỗ khác tám với Duy còn Kent thì vu vơ ngồi nghe nhạc.

-Bà gê hén…dám nhào tới ôm ông Quân trước bàn dân thiên hạ lun, gan cùng mình te ơy haha – Thảo nhìn nó châm chọc.
-Đừng có hiểu lầm nghen tại lúc đó tui…tui…vui quá nên tui…quên chứ bộ. – nó ấp úng nói mặt thì đỏ như gấc.

-Quên khôn quá hén, để bữa nào tui cũng thử quên…coi cái cảm giác “quên” như thế nào haha – Thảo vẫn hôk tha cho nó.

Lúc này thì nó cứng họng hôk nói đc gì quay mặt qua chỗ # và bất chợt bắt gặp ánh mắt của Quân. Như phản xạ cả 2 đều quay mặt qua chỗ khác như né tránh ánh mắt của nhau và khỏi phải nói 2 khuôn mặt bây giờ thì đỏ như tàu tháo, Kent ngồi đó nhìn và che miệng cười trước thái độ ngại ngùng của cả 2.

================ ===================

30’ nghỉ ngơi trôi qua và thời gian cho cuộc thi kế tiếp đc bắt đầu, ấm ức khi thua lớp nó với số điểm là 9-10, lớp của Sumo khuôn mặt ai cũng hậm hực và tức tối luôn nhìn về phía lớp nó và ném cho lớp nó với những cái nhìn hôk mấy thiện cảm đầy phẫn nộ.[

Các lớp chuẩn bị, cuộc thi thứ 2 sẽ đc bắt đầu trong 15’ nữa – lại là giọng oanh vàng của thầy giám thị.

-Hiên đi đc hôk? hay để Kent dìu Hiên lại chỗ thi đấu? – kent nhìn nó ân cần hỏi.

-Ờ...uhm…vậy cảm ơn kent trước nha…- nó khẽ gật đầu và có vẻ hơi lúng túng.

Đột nhiên…1 bàn tay nắm lấy tay nó và giựt ngược nó lại…đó là Quân, tay Quân nắm chặt lấy tay nó, Quân trừng mắt nhìn Kent nói:

-Hôk cần đâu, để tui cõng Hiên lại đó luôn…dù gì cũng gần thi rồi. – Quân nhìn Kent nói và hạ thấp lưng xuống…còn nó thì đứng đó tỏ vẻ bối rối trước thái độ của Quân.

-Còn hôk mau lên…hay là muốn tui “bế” bà lại đó. – Quân hét.

-Từ từ tôi lên…làm gì mà cứ bô bô cái miệng vậy? – nó hậm hực phóng mạnh lên lưng Quân cho bỏ tức.

Kent đứng đó mắt vẫn hướng về Quân chau mài suy nghĩ và đột nhiên mỉm cười.
-Cũng biết ghen đấy chứ ^^? thú vị thật – Kent thầm nghĩ

===============================

-Hihi…kaka…haha – Quân khúc khích cười trước thái độ tò mò của nó.

-Ê…ê…bộ ông bị đười ươi nhập hả hay là bị bà dựa, làm gì mà cười như điên dạ? – nó thắc mắc.

-Kệ tui…vui cười hôk đc hả, thắc mắc nhiều tui giục bà lên cây chơi với cú giờ haha – Quân vẫn tiếp tục cái liên khúc cười của mình…

Biết rõ mình đang ở thế bất lợi nên nó hôk dám hó hé…chỉ nhéo 2 cái đau giáng trời vào hông của Quân.
...................................... .................................

-Tui đứng đc ờy…thả tui xuống đi…dưỡng sức 1 hồi còn thi nữa…- nó cằn nhằn.

-Hôk – Quân trả lời nhanh, gọn, lẹ ^^

-Đã nói là thả tui xuống, ông hôk thấy nặng hả? tui chỉ bị thương nhẹ thôi chứ có phải què đâu –nó quát.

-Đã biết mình nặng thì ngồi yên đi, đừng có nhảy như con khỉ mắc phong trên lưng tôi…BIẾT CHƯA…-Quân hét lại.

-Hélô…té có tí xíu mà đi hôk nổi phải nhờ người # cõng àh…tội nghiệp gê haha – 1 giọng nói đầy châm chọc vang lên đó là “bé Sumo” haha.

-Ê...cái thằng mập địch kia…mài có niêm phong cái mỏm lợn của mài lại hôk hả …- nó tức tối nhìn sang Sumo nói.

-Con nhỏ kia…mài nói ai là mập địch hả? - Sumo hét.

-Nói phong long…ai lên tiếng là tự nhận haha – nó khoái chí cười to.

-Mài có tin ngày mai mài đi xe lăn đi học hôk hả...con kia. – Sumo trừng mắt nhìn nó.

-Tao…Thách…Mài…Đó. Mài thử đụng vào bạn tao 1 lần nữa coi…rồi xem đứa nào đi xe lăn đi học. – Quân dằn giọng nói từng chữ và trừng mắt nhìn Sumo (dám đụng đến bé iu của Quân à haha)

-Thôi đi, lo chuẩn bị đi…đừng có ở đó mà cãi nhau với tụi nó. – 1 đứa bạn của Sumo lên tiếng cắt ngang cuộc chiến nảy lửa.

-Tụi bây chờ đó…1 hồi nhớ…CẨN THẬN nha. – Sumo đe dọa rồi bỏ đi.

-Nè “đầu heo” ông nhớ cẩn thận đó, nó mà đè 2 đứa mình là 3 má nhìn hôk ra lun – nó nói nhỏ vào tai Quân.

-Bà yên tâm, có tôi ở đây…tôi sẽ hôk để nó đụng đến bà đâu, đừng sợ. – Quân điềm tĩnh nói, 2 tay giữ chặt nó trên lưng.

-Hả…”hôk để đụng đến bà???”….là gì?? Ý mình là 2 đứa mà…hẻm hiểu…- nó thầm nghĩ.

Mời các em vào vị trí và bich mắt lại…chúng ta sẽ bắt đầu trong ít phút nữa – thầy giám thị

-Ê..ê…thi chưa? Thi chưa???...sao rồi…chừng nào thi…– Duy, Thảo, Kent và nguyên lớp kéo lại cổ vũ.
-Mấy người tới sớm hén, gần thi rồi. – nó nói.
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:55 pm

Cuối cùng cuộc thi thứ 2 cũng bắt đầu trong tiếng hò hét và cổ vũ của cả trường. Tất cả các bạn nam đều bị bịch mắt lại và phải đi theo sự hướng dẫn của bạn nữ. Tất cả sẽ đi qua 1 con đường dài có 3 chướng ngại vật và trong vòng 5’ nếu ai đội nào về đích trước sẽ dành chiến thắng.

-Nè “đầu heo” phải nghe lời chỉ dẫn của tui đó nghe chưa…đi từ từ thôi coi chừng thằng Sumo nữa đó. – nó lo lắng.
-Biết rồi, hôm nay nói nhiều ta ơy… - Quân cằn nhằn.
-Cố…ốcc…..- nó cú 1 cái vào đầu Quân
-Các em chuẩn bị…vào vị trí….BẮT ĐẦU.
Câu nói của thầy giám thị vang lên làm cho cả trường càng thêm ồn ào và náo nức hẳn, mạnh lớp nào lớp đó cổ vũ, còn nó và Quân thì bắt đầu những bước đi đầu tiên qua 1 con đường đầy nước rất trơn
-Cứ đi thẳng ghen đừng có mà lạng nha 3, té tui giờ á – nó kều Quân nói.
-Hôk biết thằng mắc dịch nào đưa ra cái trò chơi mắc ôn này nữa? – Quân hằn hộc nói.
-Thằng “Hiệu Trưởng” đó haha. – nó phá lên cười khi thấy Quân nín khe khi nghe đến 2 từ Hiệu Trưởng.
Con đường đc đổ nước và có một ít dầu cho nên rất trơn, Quân thì bước chậm rãi theo lời nó chỉ dẫn…bên kia thằng Sumo cũng khó khăn hôk kém để đi qua đoạn đường…với cái body bành trướng nó lại càng khó khăn hơn haha. Sao 1 lúc khó khăn mò mẫm đi qua con đường trơn. Nó và Quân tiếp tục đi qua con đường thứ 2 là “rừng banh”.

-Ôi mẹ ơy, hùng vĩ quá…kiểu nì lơ tơ mơ là lổ đầu như chơi nà haha- nó xuýt xoa
-Bà lội…bà lội ơy bà lội…làm ơn chỉ đường cho con đi tiếp…cười 1 hồi là tui cho bà nằm xải lai ở đây bây giờ. – Quân cằn nhằn
-Từ từ- nó nói. -Hãy đợi đấy – nó thầm nghĩ.
-Đc rồi từ từ đi qua bên phải đi- nó nói – Binh..nhh..- 1 trái banh va vô đầu Quân làm Quân đau điếng (banh bống rổ đó haha)
-Yaaaa….bà chơi tui hả…đau chết đc…chỉ đường kiểu gì thế hả? – Quân hét lên.
-Đã kiu đi qua từ từ bên phải ai kiu đi nhanh chi…ngu ráng chịu hoho. – nó khoái chí cười
-Rồi đi từ từ qua bên phải nữa đi…Binh…lần này là trái banh vô mặt nó.
-Wuê…ông làm gì thế hả? tui kiu ông đi bên phải mà…- nó xoa đầu hét vào tai Quân
-Ngu à, nếu đi qua bên phải là tui ăn thêm trái banh nữa rồi haha – Quân cười lớn.
-2 đứa nó cứ như chó với mèo vậy? ưh…– Duy chau mài nói và nhận đc sự đồng tình từ Thảo (thim 1 cặp chó zí mèo haha)

Từ lúc đó nó hôk dám chỉ bậy đường cho Quân nữa vì sợ phải ăn banh, từ từ nó và Quân cũng đi đến đích và tới chỗ “Bong Bóng” của lớp.
-Tui đếm 1 2 3 là ông đưa chân lên đạp mạnh xuống nghen – nó nói
- 1 2 3 ĐẠP….AAAA…AAA….- Quân hét lên vì đau khi đạp xuống hôk thấy trúng bong bóng mà mấy ngón chân tiếp đất nhanh, gọn, lẹ, làm Quân đau điếng.
-Wuê…ê...ê…sao bà kiu đạp mà hôk trúng gì hết vậy HẢ?.đau quá…hix.. – Quân quát nó.
-Tui đã nói là để từ từ mà, tui chưa chỉ hướng là ông đạp rồi, ham hố ráng chịu. – nó cũng quát lại.
-Bây giờ thì nó ở đâu? Đạp chỗ nào đây hả? mệt chết đc…aaaa…cái trò chơi chết tiệt…BÙM…ÙMM…- aaaaaa…bể rồi yeeeeeeeeee….bể rồi….nó nhảy tưng tưng trên lưng Quân reo lên mừng rỡ.

Do tức giận và đau nên Quân giậm chân liên tục và trúng vào bong bóng. (hên thiệt haha). Công bố kết quả lớp nó về thứ 3 thua sao a6 và chỉ đc có 7 điểm.

Vậy là 2 cuộc thi đầu tiên trôi qua, với điểm số là 17 lớp nó vẫn xếp sao lớp của Sumo là 2 điểm. Kế tiếp là 2 cuộc thi mà có thể nói là đầy mong đợi đối với toàn thể nữ sinh trong trường: Biểu Diễn Thời Trang và Hát Nhạc.
-Nè… sao 2 người hôk đi thay đồ đi còn đứng đó nhởn nhơ nữa? – nó nhìn Quân và Kent thắc mắc.
-Thay nãy giờ rồi bộ mắt bà bị trinh hay sao mà hôk thấy tui zí Kent đang mặc trên người vậy? – Quân nói nhưng mắt vẫn dán vào cái điện thoại.
-CÁI GÌ? 2 người chỉ mặc như vậy thôi đó hả? – nó la lên kinh ngạc.
-Chứ bà muốn tụi tui mặc sao, mặc giống hát cải lương hay hát bội. – Quân quay sang nhìn nó.

Nó thật sự hôk thể phủ nhận rằng mắc dù với những bộ đồ hôk mấy cầu kì nhưng nhìn cả Quân và Kent vẫn rất cuốn hút và chuẩn hôk cần chỉnh. Quân chọn cho mình Style rất cá tính với chiếc áo thun sọc trắng đen cùng với chiếc quần Jean hơi thụng màu xanh đậm bạc màu, đi đôi với đôi giày converse và 1 sợi dây chuyền trắng đen cùng tông màu với chiếc áo. Điểm bắt mắt nhất chính là mái tóc của Quân…1 mái tóc có phần đuôi hơi dài và hôm nay phần đuôi đc buộc lên nhìn thật ngộ nghĩnh cùng với chiếc mắt kính to gọng màu đen có phần hơi ngố nhưng lại càng tô điểm thêm cho vẻ đẹp baby của Quân. Còn Kent thì lại chọn cho mình Style có vẻ đơn giản hơn…với chiếc áo sơ mi màu trắng cố ý để xốc ra ngoài đc cách điệu cùng với chiếc cà vạt đen đi đôi với chiếc quần jean cũng hơi thụn màu đen và đôi giày converse màu trắng sọc đen, với mái tóc hơi dài phủ trán đc nhuộm so le màu đỏ ngay mái nhìn Kent càng thêm kool và hôk kém thu hút.
-Tiếp theo…xin mời lớp 11a5 và phần trình diễn của mình – giọng của các thầy cô giám khảo vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nó.

Quân bước ra với 1 nụ cười baby hút hồn và thao tác đi rất điêu luyện trên sân khấu,vừa đi Quân hôk quên tặng cho mấy nàng phía dưới những cái nháy mắt chết người…khác với Quân…Kent bước ra với 1 khuôn mặt hơi lạnh lùng 2 tay bỏ vào túi quần và sải chân trên sân khấu chuyên nghiệp hôk thua gì Quân. Sự xuất hiện của 2 anh chàng hotboys đình đám trong trường đã thật sự làm cho không khí càng thêm sôi động và nhốn nháo hẳn lên, những cành hoa liên tục đc vất lên sân khấu, những tràng vỗ tay cũng như hò hét hôk ngừng của những fans hâm mộ bên dưới.

-Haha…vui thiệt…- Quân ngồi cười đắc chí khi dành đc số điểm tuyệt đối trong phần thi vừa rồi. Kent thì hôk nói gì vẫn chăm chú nghe nhạc.
-AAA….AAA…..hôk xong rồi….chết rồi…chết rồi…- giọng Thảo cuốn quýt chạy vào.
-Có chuyện gì vậy mại? – nó nhìn Thảo hỏi.
-Chết…chết…rồi…con…Ngân…nó….nó ….- Thảo vừa thở vừa ú ớ nói.
-Con Ngân sao? Bị gì?...mà ai chết…???- Quân tò mò quay sang hỏi tới tấp.
-Con Ngân nó hôk tới để thi hát đc. – Thảo nói
-CÁI GÌ???? – nguyên lớp la lên trước 1 tin quá ư là giật gân.
-Bà Ngân hôk tới đc thì cuộc thi hát của lớp mình sao đây?...hôk lẽ bỏ cuộc…làm sao giờ…- cả lớp xôn xao.
-Các em yên lặng nào….để bạn Thảo nói hết đã.- giọng thầy chủ nhiệm vang lên.
-Lúc nãy anh của Ngân gọi đt cho em nói là hôm qua Ngân nó bị tai nạn giao thông cho nên bị trật chân đi hôk đc, nó có nhờ anh nó đưa cho lớp 1 lá thư, 1 thùng đồ và gửi lời xin lỗi thôi. – Thảo líu lo.

Thế là cả lớp chen chút nhau đọc lá thư nhỏ Ngân gửi và mở thùng đồ ra xem.
-HÔK ĐƯỢC…có chết tui cũng hôk mặc…- Quân hét lên.
-Nè…đây là công sức của nhỏ Ngân đó ông biết hôk vậy. – nó nhìn Quân quát.
-Nhưng…nhưng…làm sao tui có thể mặc 1 bộ đồ biến thái như thế để diễn hả? – Quân đỏ mặt khi nhìn bộ trang phục.

************
À để tớ tường thuật lại lá thư của nhỏ Ngân cho các bạn nghe nha: Xin lỗi các bạn vì mình mà có lẽ bây giờ các bạn đang rất bối rối cho cuộc thi, nhưng các bạn yên tâm mình đã chuẩn bị tất cả cho cuộc thi rồi ^^. Đây là 2 bộ đồ hóa trang mình đã thức suốt đêm để làm và mình nghĩ với ý tưởng này lớp mình sẽ giành đc điểm số tuyệt đối trong phần thi này. Chúc các bạn mai mắn. Kí tên: Ngân Điệu haha.
************
-Tui đã nói là hôk mặc…hôk mặc…hôk hôk mặc…- Quân la lên.
-Yaaaa…ông muốn cả lớp thay đồ dùm ông hôk hả? – nó hét lên hâm dọa.
-Hôk ngờ Ngân khéo tay thật, nhìn cũng dễ thương đó chứ. – Kent vô tư nói ra những lời mà dường như hôk nên nói haha.
-Thấy chưa…cả Kent còn khen nó dễ thương kìa, ông còn mắc cỡ gì nữa hả? thay mau lên đi gần tới giờ biểu diễn rồi. – nó hậm hực nói.
-Tui…tui…aaaaa….điên lên mất…- Quân giãy giụa .
-Quân em hãy mau đi thay đồ đi, Kent đã hôk có ý kiến thì em hãy chịu khó hy sinh vì lớp 1 tí. – thầy nhìn Quân trìu mến nói.
-Đc…em sẽ thay nhưng với 1 điều kiện. – Quân hậm hực nhìn sang nó.
-Là gì?? – cả lớp xôn xao hỏi.
-Mún em mặc bộ đồ này diễn thì phải để con nhỏ “củ tỏi” này ra hát thì em mới mặc haha. – Quân nhìn nó cười khoái chí vì Quân biết rõ từ nhỏ chỉ cần đứng trước sân khấu nó sẽ hôk nói đc câu nào đừng nói chi là hát.
-Á Hiên đồng ý đi….đúng đó….sinh mạng của lớp nằm trong tay bà đó….Á Hiên…gật đầu đi…- cả lớp vây quanh nó xôn xao hối thúc.
-ĐƯỢC RỒI….TUI HÁT…TUI SẼ HÁT…-nó la lên và hôk quên tặng cho Quân 1 cái nhìn bốc lửa.
================

Nó từ từ bước ra sân khấu, mồ hôi nhễ nhãi, 2 chân đứng hôk vững, tay thì lạnh vì sợ và run…từ trên sân khấu nhìn xuống nó thấy rõ mấy fans hậm mộ Quân và Kent giơ cao những băng rôn cổ vũ ghi rõ to như:
-ẤN QUÂN NO.1….I LOVE QUÂN ….KENT SO KOOL ….ẤN QUÂN YOU ARE BEST…11A5 VÔ ĐỊCH….v.v….tên mình đâu?? Sao hôk có tên mình??? – nó thầm nghĩ.
Tất cả mọi người đều bắt ngờ và hôk ai có thể đoán trước đc phần biểu diễn quá ư là độc đáo của lớp nó. Tay cầm micro nó bắt đầu hát:
-"Kìa con bướm vàng….xòe đôi cánh…bươm bướm bay đôi 3 vòng”….phụ họa cho bài hát độc đáo là 1 chú bướm nhí nha nhí nhảnh tung tăng bay từ trong cánh gà ra…cánh hôk ngừng vỗ và hôk ngừng tung tăng di chuyển trên sân khấu đó là “Quân Bướm”. Một chú bướm khác bước ra có vẻ trầm hơn, hôk bay tung tăng như chú bướm kia bướm này vừa đi vừa vỗ cánh và rồi…đứng yên bất động 1 chỗ cánh vẫn hôk ngừng vỗ…đó là “Kent bướm” hahha. Đám đông khán giả bên dưới quá bất ngờ và ngạc nhiên ai cũng cười nghiêng ngả ngay cả ban giám khảo cũng che miệng lại cười trước phần trình diễn quá độc đáo của lớp nó. Sao khi kết thúc, tất cả ai cũng vỗ tay ầm ầm và hò hét hôk ngừng:
-ẤN QUÂN….YOU SO CUTE….11A5 VÔ ĐỊCH….I LOVE IT….BISS…BISSS….KENT I LOVE YOU….BISSS...

Kết thúc cuộc thi lớp nó đc điểm tuyệt đối và giành đc hạng nhất với số điểm là 37 thắng lớp của Sumo 3 điểm nhờ vào màn biểu diễn ấn tượng “Kìa Con Bướm Vàng” .
........................ .......................
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:55 pm

Sao khi kết thúc buổi cắm trại đầy thắng lợi, nguyên đám kéo nhau đi ăn mừng:

-Tụi mình đi đâu giờ? – Duy hỏi.

-Đi ăn đi – nó háo hức.

-Cái thân muốn thành gấu mẹ rồi mà tối ngày cứ đòi ăn ăn, bộ bà muốn chạy đua theo thằng Sumo hả? hahaha – Câu nói của Quân làm cả đám phì cười, còn nó thì đang xì khói.

-Hay tụi mình đi trượt pa tanh đi – Thảo nói.

-Ưh…đúng đó…trò đó cũng vui mà…đi đi…- Duy đồng tình háo hức.

-Mài sung dữ hén – Quân nhìn qua Duy nháy mắt nói. (sức mạnh của t/y mòa)
=================================

Tại sân pa tanh ai cũng háo hức mang giày vào chỉ có nó là ngồi do dự hôk muốn đi, đơn giản vì nó đi tệ nhất lại hay té cho nên nó hôk thix, nhưng vì do biểu quyết của cả nhóm nên nó hôk có quyền phản đối.

-Mang giày vô lẹ đi pà – Thảo hối nó.

-Tui sợ trượt 1 hồi trượt vô bệnh viện Cái Khế luôn quá. – nó nhăn mặt nói.

-Haha sợ rồi hả? hôk biết đi thì để 1 hồi tui dìu cho haha – Quân nhìn nó cười đểu hoho.

-Hiên sao thế? sao hôk mang giày vào? – Kent bước lại ôn tồn hỏi.

-À…ờ…tại Hiên đi hôk rành nên sợ té nên…- nó ấp úng.

-Đừng lo, để Kent dìu cho…đi thôi. – Kent nhìn nó mỉm cười làm cho ai đó đang đứng tức bốc khói.

Thế là nguyến đám đã vào sân trượt, ai cũng điệu nghệ ngay cả còn Thảo cũng thế, chỉ riêng nó là tay bám vào thành cây vừa lết vừa bò chứ đừng nói là đi haha. Đột nhiên, Kent đứng lên trước mặt nó:

-Hiên đưa tay ra đi – Kent nói với 2 con mắt mở to đầy ngạc nhiên của nó.

-Yên tâm đưa tay ra để Kent tập cho đi. – Kent cười nói

Nó từ từ đưa 2 tay lên, Kent nắm lấy tay nó rồi từ từ trượt lui về sao kéo nó đi. Mặt nó dần đỏ lên mặt thì cúi xuống hôk dám nhìn thẳng vào Kent, 2 tay thì bắt đầu lạnh và run.

-Đúng rồi, Hiên cứ từ từ đi tới đi…từ từ thôi.- kent ân cần chỉ.

-Ê….Quân…nhìn thằng Kent kìa…bộ nó thix Á Hiên hả? – Duy vu vơ hỏi và hôk để ý bộ mặt đang tức tối như khỉ ăn ớt của Quân, Quân hậm hực trượt lên dốc rồi thả “tự do” về phía nó và Kent haha.

-AAA…AAAA…..COI…CHỪNG….RẦ…ẦMM..MM – cú ngả “tự do cố tình” của Quân đã làm cho nó, Kent và lẫn Quân cùng nhau té. Nó nằm xải lai trên người Quân còn Quân thì muốn ná thở khi bị 1 “con vịt cổ lùn” gần 50kg đè trên người haha. Còn Kent thì bấm lấy thành cây giữ thăng bằng.

-Bà còn hôk mau đứng dậy…aaaa…cái…cái…mông của tui…dập mẹ nó rồi..hix..ui..dza…- Quân xuýt xoa.

-Haha cho đáng cái đời…đi hôk pro mà còn bài đặt múa lửa hoho – nó cười khoái chí khi thấy Quân lấy tay nắn lại cái bàn tọa haha.
******************************

Sao 20’ trượt pa tanh nguyên đám bước ra với thương tích đầy mình, nó và Quân thì bị “dập bàn tọa”, Kent thì bị trầy ở tay chỉ mỗi Thảo và Duy là bình an vô sự. Lúc này cả bọn lại kéo nhau lên Diamont chơi game.

-Ê..ê…ê…đằng kia có gắp gấu bông kìa, đi mau lên. – nó hối hả kéo nhỏ Thảo chạy lại trò chơi gắp thú.

-Đúng là con gái, mí cái đó có gì vui đâu chứ, đi đua xe Duy…ơ…ủa…???- Quân nói và quay qua quay lại nhưng hôk thấy Duy đâu…nhìn về phía nó thì mới thấy Duy đang đi lon ton phía sao Thảo, Kent thì đi theo nó…Quân hậm hực nhưng cũng bước theo luôn haha.

-Con này nè Duy…gắp đi….DÍNH RỒI…YEEEE…- nhỏ Thảo reo lên vui mừng khi Duy gắp đc con gấu bông.

-TRÁNH RA….để tui gắp…- nó xô Quân sang 1 bên và giành gắp gấu bông.

-Bà mới tránh ra đó, con nít con nôi biết gì…- Quân lấy tay đẩy nó ra.

5’ trôi qua…10’...13’…
-Ông là đầu bò hả gắp nãy giờ gần chục cái thẻ rồi mà hôk dính lấy 1 con nữa, ông nhìn ông Duy kìa, 2 đứa nó gần mở đc cái shop mini rồi đó. – nó hét lên trong bực bội.

-Tại bà đứng đây làm tôi phân tâm nên mới hôk đc con nào, bà tránh ra đi “vịt cổ lùn”– vừa nói Quân lấy bàn tọa đẩy nó ra.

-Ông mới tránh ra…bà tránh ra…ông tránh ra…bà tránh ra…- 2 đứa đứng dằn co cái máy trước bao nhiêu ánh mắt thơ ngây của những em nhỏ haha. Lúc này Duy và Thảo thì kéo nhau qua máy chơi game #, Kent thì đơn thân độc mã chơi thảy bóng rổ.


Tại máy bắn súng:
-Haha hôm nay tui sẽ cho bà biết thế nào lễ độ hôhô. – Quân cười nói.

-Để xem ai sẽ lê lết tử trận xin tui tha mạng về với mẹ haha. – nó cười châm chọc.

-Đc lắm…vậy ai thua thì 1 hồi đãi 1 chầu kem, bà dám cá hôk. – Quân thách thức.

-Tui sợ ông chắc, cá thì cá..- nó nói.

Thế là cuộc đọ súng quyết liệt đc diễn ra trước sự cổ vũ rất cuồng nhiệt của các khán giả nhí haha.

-BÁT ĐẦU…- nó và Quân cùng nhau đồng thanh. Cuộc độ súng gây cấn đc diễn ra, cả 2 đều cố gắng hạ đo ván những sát thủ rất ư là đáng sợ và nguy hiểm đó là những….con ruồi và con muỗi trong game haha.

-Haha bà chết chắc rồi mau chuẩn bị tiền đi là vừa haha. – Quân cười đắc chí khi thấy số điểm của mình vượt xa nó.

-Ông có câm cái mồm lại hôk hả? – nó tức quát.

-Hahhaha….thèm kem quá haha…hoho – Quân vẫn tiếp tục cười.

-"BỐP”....Á..Á.Á….đau…đau. quá…aaaa…- nó tức khí giơ chân đạp vào chân Quân 1 cái làm Quân đau điếng buông súng ra nhảy lò co và xuýt xoa cái chân.

-GAME OVER….tò tí te…- máy của Quân reo lên.

-OH….YEEEEE….thắng rồi….hoho…ú…hú….- nó reo lên vui mừng.

-Thắng cái con khỉ khô, bà chơi ăn gian. – Quân hét lên.

-Ăn gian cái con khỉ móc, tui ăn gian hồi nào hả? hoho – nó ngước mặt lên cười đắc chí.

-Còn nói nữa hả? bà đạp chân tui nên tui mới thua còn nói là hôk ăn gian hả? – Quân tiếp tục hét.

-Ai nói tui đạp chân ông hả? ai…ai…làm chứng…à…ai làm chứng haha – nó khoái chí cười.

-Thì…thì…à…mấy đứa nhỏ này làm chứng…đúng rồi…- Quân quay qua mấy đứa nhỏ đang đứng.

-Mấy em…mấy em có thấy chị đạp chân anh ấy hôk, nói thật đi rồi chị mua kem cho ăn…hén…- nó vừa nói vừa nháy mắt mua chuộc haha.

-HÔK CÓ Ạ.- nguyên đám nhỏ đồng thanh nói, Quân đứng đó méo mỏ, há hốc mồm khi nghe thấy những lời nói rất ư là chân thành của mấy em nhỏ haha

-Haha nghe chưa hả? hoho đi ăn kem thôi…woa..thèm kem wóa àh…haha- nó vừa đi vừa đắc chí cười. Quân thì đứng hậm hực nhìn mấy đứa nhỏ.

-Mấy đứa quỷ này…TẠI SAO MẤY ĐỨA LẠI NÓI DỐI HẢ? BIẾT NÓI DỐI LÀ HÔK TỐT HOK HẢ? – Quân tức giận quát.

-Oa…oa…hức..c…hức…cc…oa.oa….mẹ ơy anh này ăn hiếp con..- 1 thằng nhóc khóc ré lên và ngay lập tức mọi ánh mắt tại đây đều đổ dồn vào Quân, và hôk còn cách nào khác là dọt lẹ trước khi 3 mẹ của thằng nhóc đến xử đẹp haha.
-------------------------------------------------

Tại quán kem mặt mài ai cũng hớn ha hớn hở vui vẻ nói chuyện vì được ăn chùa haha chỉ có kẻ móc hầu bao thì khỏi phải khoe, mặt 1 đống mặt lúc nào cũng liếc xéo về phía nó.
-Các em ăn kem gì? – chị phục vụ nhẹ nhàng hỏi.

-Cho em Kem dâu – thảo

-Em vani – Duy

-Sucule – Quân

-Em gì cũng đc ạ - Kent.

Còn nó vẫn ngồi đó tay cầm menu nhìn ngang nhìn dọc vẫn chưa chọn đc.

-Nè…mau đi người ta đang chờ bà kìa, lựa cũng lâu lắc. – Quân cằn nhằn.

-Từ từ chứ keke, chị ơy ở tiệm có kem gì chị đem ra hết dùm em nha . – nó vừa nói vừa nhìn Quân chọc tức.

-HẢ? CÁI GÌ? Trời ơy…bà là người hay là voi vậy hả? – Quân hét lên trong ngạc nhiên khi nghe nó nói.

-Sao? Bộ sợ hôk đủ tiền trả hả? haha ông đừng lo tui đề phòng rồi nếu như ông hôk đủ tiền thì tụi tui để ông lại đây rửa chén trừ nợ haha – câu nói của nó làm cả bọn cười nghiêng ngả.

-Ăn đi…ăn nhiều vô…tui vái…tối nay tào tháo tới thăm bà…ráng ăn nhiều vô…haha – Quân thầm nghĩ và phá lên cười trước những ánh mắt tò mò của cả bọn.

-Hùi nãy trượt pa tanh tui nhớ ổng chỉ bị “dập bàn tọa” thôi mà…hok ngờ từ bàn tọa mừh chạy thẳng lên dây thần kinh lun…thiệt là pro quá đi hoho – nó nói và cả đám lại tiếp tục cười.

Sao 10’ trên chiếc bàn nhỏ đã chằng chịt đầy những ly kem đủ loại và đủ mùi vị. Cả đám há hốc mồm nhìn nó và hôk biết nó sẽ phải làm sao với số kem trên bàn. Nó vô tư lấy muỗng múc ly này 1 ít ly kia 1 ít rồi cho vào miệng và hôk quên quay sang nhóp nhép chọc tức Ấn Quân. Sao khi kết thúc 1 chầu kem chùa cũng gần 11h khuya thế là cả đám kéo nhau về, Kent thì bùn ngủ nên đón taxi về trước, Quân thì đưa nó về còn Duy thì xung phong hộ tống Thảo về.
.....................**************............... ..........

-Ké..éttt..ttt…- Quân dừng xe ngay trước cửa nhà nó. Nó bước xuống tháo bỏ cái nón bảo hiểm nặng gần mí kg rồi tung tăng bước vô nhà.

-Ê…Củ Tỏi…- Quân réo nó lại.

-Hử???? – nó quay đầu lại thắc mắc.

-Bà…bà…ở nhà…mình ên ổn hôk vậy? – Quân ấp úng nói.

-Ủa?? sao ông biết tui ở nhà mình ên zạ? – nó tiếp tục thắc mắc.

-Hỏi nhiều quá…tui hỏi cái gì thì trả lời đi. – Quân hằn học.

-Hôk phải ông nói mặt tui ma nó nhìn nó còn sợ sao, giờ hỏi mí câu thừa đó làm cái gì, mà tui sợ hay hôk thì kệ tui, đồ ông 8, lêu…lêu…- nó nói 1 tràng và hôk quên lè lưỡi chọc tức Quân rồi chạy vào nhà.

-Cái con nhỏ này…- Quân hậm hực nói rồi quay đầu xe chạy về.

Mặc dù rất mạnh miệng với Quân nhưng khi bước vô nhà nó đã cảm thấy rùng rợn cả người, căn nhà vắng hoe hôk có 1 tiếng động, nó có thể nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ chạy. Nó phóng như bay lên lầu lấy đồ để đi tắm. Trong phòng tắm:

-Uu…uuu…ú..ú…hú…ú….- từng cơn gió khẽ lọt qua khe cửa tạo ra những tiếng hú rùng rợn khiến nó sợ tái xanh cả mặt mài.

-Uu..u..ú..ú….hú….ú….- lâu lâu gió càng mạnh tiếng hú càng nhiều, nó quay qua quay lại sợ hãi rồi như bay nó chạy ra khỏi nhà tắm, tắt đèn chạy cái vèo zô phòng đóng cửa cái rầm…bật nhạc lên thiệt lớn rồi phóng lên giường…chùm mền.
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:56 pm

Sao khi giải tán buổi tiệc ăn chơi xa dọa của cả nhóm Duy xung phong chở Thảo về nhà. Chở Thảo trên chiếc Exciter, Duy rất nghiêm chỉnh chấp hành luật giao thông cho nên chạy xe với tốc độ khá là an toàn mà…thua cả xe đạp haha.

-Dừng lại…-Thảo kều vai Duy nói

-Ủa??? đến rồi hả??? sao nhanh vậy ta?? – Duy nói với vẻ nuối tiếc ^^

-Chưa, nhà tui trong hẻm lận…mà tui đi bộ vô, ông về đi. – Thảo vừa nói vừa tháo chiếc nón bảo hiểm ra.

-Vậy để Duy chở vô lun. – Duy tiếc nuối haha.

-Thôi…lỡ mẹ tui thấy lại tưởng ông là bạn trai của tui là tui panh xác. – Thảo nhìn Duy nói.

-Vậy càng tốt, có gì tui vô chào bác luôn haha. – Duy cười khoái chí.
-Dzô….Dziên....- Thảo kéo dài câu nói rồi thảy cái nón bảo hiểm cho Duy rồi bước đi.

-Con hẻm càng trở nên vắng vẻ khi về khuya, Thảo bước đi vội vã và mong sao con đường về nhà càng đc rút ngắn…Từ xa 1 đám con trai 3, 4 đứa đang tụ tập nói chuyện, có linh cảm hôk đc tốt Thảo càng bước đi nhanh hơn như hôk muốn bọn con trai để ý tới, nhưng vừa thấy Thảo là cứ y như mèo gặp mỡ bọn chúng liền đứng dậy đi nhanh về phía Thảo và bao vây xung quanh bắt đầu trêu chọc:

-Em…đi đâu mà về khuya vậy?? có cần anh đưa về nhà hôk??? – 1 thằng đầu vàng lên tiếng trong sự sợ hãi của Thảo.

-Làm gì dữ vậy mại, làm người ta sợ rồi kìa haha. – 1 thằng khác lên tiếng.

-Làm ơn tránh ra…tui…tui hôk quen mấy người…làm ơn. – Thảo lí nhí nói.

-Hôk quen thì bây giờ anh làm quen nè haha. – lại là thằng đầu vàng.

2 tay Thảo nắm chặt cái giỏ, người co rúm lại sợ hãi, cúi mặt xuống đất, 2 chân như bất động, nước mắt lưng tròng như muốn khóc….Đột nhiên..

-Mấy người đang làm gì với cô bạn của tôi vậy? – 1 giọng nói vang lên, Thảo mừng rỡ ngước mặt lên và khá bất ngờ trước sự xuất hiện của Duy.

-Thằng kia…khôn hồn thì tránh ra. – 1 thằng trong đám lên tiềng.

-Hình như…cô bạn của tui hok đc thoải mái khi bị mấy người vây quanh. – vừa nói Duy nhanh chóng nắm lấy tay Thảo kéo về phía mình, núp phía sao lưng.

-A…mài tính làm anh hùng cứu mỹ nhân hả mại? haha mài biết tụi tao là ai hôk hả cái thằng chưa bỏ bú kia haha. – thằng đầu đinh nói.

-Mấy thằng ngồi đầu đường xó chợ như tụi bây…lấy cái thá gì mà teo phải để mắt tới. Duy nở 1 nụ cười nửa môi nói.

-Má…thằng này láo…dợt nó tụi bây. – Thằng đầu vàng lên tiếng và cùng 1 lúc cả 4 thằng cùng nhau xông lên.

-DUY…CẨN THẬN…- Thảo la lên.

Khá bất ngờ so với tưởng tượng rằng Duy sẽ no đòn với 4 tên đó, nhưng tình hình bấy giờ lại hoàn toàn trái ngược. Là 1 tay sát gái nổi tiếng trong trường lúc nào Duy cũng phải đối đấu với những tình địch của mình cho nên những cuộc đấu đá thế này đối với Duy như cơm bữa và khá là dễ dàng. Từ xa Duy bắt trớn bay lên tường xoay qua tặng 1 cú đá cho thằng đầu vàng 1 cách điêu luyện trước sự ngỡ ngàng của Thảo. Thằng đầu vàng té xuống đất thò tay vào túi và lấy ra 1 con dao lau thẳng về phía Duy.

-DUY…COI CHỪNG…- Thảo vừa nói vừa lao về phía Duy, nhanh như thoắt Duy ôm lấy Thảo né về 1 phía nhưng hôk may con dao đã cắt 1 đường ngay cánh tay của Thảo và vết thương bắt đầu rỉ máu.

Khi phát hiện ra vết thương, sắc mặt Duy bắt đầu thay đổi…tay siết chặt, trừng mắt nhìn về phía thằng đầu vàng với vẻ mặt vô cùng tức giận và lao về phía nó như 1 con trâu điên haha.
-Mài dám…làm “bạn gái” teo bị thương…mài…mài tới số rồi. – Duy nghiến răng lao về phía thằng đầu vàng uýnh tới tấp trước sự sợ hãi của 3 thằng còn lại, mặc cho thằng đó đã say sẩm mặt mài Duy vẫn hôk ngừng tay…đột nhiên.

-Duy….Duy…dừng tay lại mau…Duy…- Thảo cố gắng lôi 1 con trâu đang điên ra và cố gắng giữ chặt haha.

-Mấy người còn hôk mau đi đi còn đứng đó làm gì nữa hả? – Thảo hét lên, cả bọn dìu thằng đầu vàng và bỏ đi.

Duy đứng đó thở như chó mặt vẫn hậm hực, tay thì đang rỉ máu (1 phần là máu của thằng kia ^^!) đột nhiên Duy quay sang trừng mắt nhìn Thảo:

-Thảo có điên hôk? Thảo có biết đó là cái gì hôk? là dao là dao thái đó chứ hôk phải là dao đồ chơi, tại sao Thảo lại nhào vô như 1 con ngốc như thế hả? – Duy tức giận quát lớn trước khuôn mặt ngỡ ngàng của Thảo.

-Ê…nếu tui hôk nhào vô thì bây giờ ông đang trên đường đi nhà thương đó, hôk cám ơn tui mà còn quay sang chửi tui là sao? – Thảo hét lại.

-Ai cần hả? thà tụi bị thương, nếu Thảo có chuyện gì thì tui phải làm sao đây? – Duy nhìn Thảo với vẻ mặt vừa lo vừa giận.

-Hả? Cái gì??? Là sao?? Tui có chuyện gì thì ông sao?? Sao là sao?? – Thảo thắc trước câu nói của Duy.

-Ờ…thì…thì…ý tui là…là…nếu Thảo có chuyện gì tui sẽ sống sao đây. – Duy bối rối và càng nói càng lòi ra cái ngu haha.

-Hả?? ông nói cái gì vậy hả?? – Thảo hét to hơn trước khuôn mặt đang đỏ và bối rối tột độ.

-Mệt quá…nói chung là Thảo hôk đc làm như thế nữa. BIẾT CHƯA….sao này đi đâu về khuya phải để tui đưa về tận nhà…BIẾT CHƯA…- Duy nói như ra lệnh.

-Tại sao tui phải nghe lời ông? Ông là 3 tui chắc – Thảo hét

-Tui nói là phải nghe…hôk nghe…phải nghe…hôk….- thêm 2 đứa chó zí mèo haha.

===========================

2h35’ sáng…..

Nó vẫn nằm và chùm mền kín mít mặt dù mồ hôi đổ ướt cả gối haha, nó sợ đến mức hôk dám bỏ cái chăn ra, nằm co ro y như con tôm bị luộc chín…Nỗi sợ hãi vẫn kéo dài làm nó hôk tài nào ngủ đc . Lúc bấy giờ cũng có 1 người hôk ngủ đc và đang nằm lăn lộn trên giường đó là “đầu heo iu vấu” của củ tỏi.

-Hôk biết con nhỏ đó ngủ có đc hôk nữa haizzz…- Quân nằm và hôk ngừng si nghĩ và lo lắng cho nó.

-Hay mình gọi điện thoại thử xem sao…đúng rồi…haha..- nói đoạn Quân ngồi bật dậy tay với lấy cái điện thoại…đột nhiên…

-Ủa??? mà sao mình lại phải lo cho con nhỏ đó ta…nhỏ đó ngủ đc hay hôk thì liên quan gì đến mình…ưh hén…khùng thiệt…lỡ nhỏ đó đang ngủ mình gọi nó chửi mình sao???…nhưng lỡ…nhỏ đó sợ ma quá hôk dám ngủ rồi sao...- đang chiến đấu với ý chí haha. Cuối cùng tiếng gọi của “con tym” cũng thắng haha, Quân cầm máy lên và bấm…bấm…

Ring…ring…ring….Tiếng chuông điện thoại reo lên làm nó hoảng hồn, nó nhắc máy:

-A…a..nô..- nó vừa run vừa nói.

-Ê…ê…ngủ chưa??? Bùn quá tui ngủ hok đc tám chút xíu đi. – Quân vừa ngáp vừa nói haha. Nó mừng rỡ như lượm đc vàng khi nghe câu nói quá ư là dễ thương của Quân.

-Haha tui cũng zị á, zị nói chuyện tới sáng luôn đi hehe – nó khoái chí nói nhưng đâu biết bên kia Quân đang méo mỏ với câu nói đó.

-Ờ…ừhhh…cũng…cũng đc ha…haha…ha – Quân vừa nói vừa méo mặt ngán ngẩm.

Nó phóng xuống giường, giục cái mền ra như đc giải phóng chạy lại mở cửa sổ cho mát thì….
-AAA..AAAA….AAAAA….MÁ ƠY….AAA…AAAA – nó la lên thất thanh.
-CỦ TỎ…bà đâu rồi….Á Hiên…trả lời tui đi…Á Hiên….- Quân la lên trong điện thoại với vẻ mặt lo lắng tột độ khi hôk biết chuyện gì đang xảy ra với nó.
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:57 pm

Nó la lên thất thanh và đánh rơi cái điện thoại xuống sàn nhà khi thấy 1 con mèo đen mắt thì đỏ lòe vừa phóng qua cửa sổ, nó ngồi bịch xuống sàn nhà dựa vào thành giường 2 tay nắm chặt áo với 1 khuôn mặt hoảng sợ.

-Hix…hix….đầu heo ơy…hix...tui sợ quá….hix…hức..cc…hix…- nó bật khóc trong sợ hãi.

-Tút…tút…tút…- tín hiệu mất liên lạc ở điện thoại làm Quân càng thêm lo lắng, Quân với lấy chiếc áo khoác chạy nhanh xuống lầu tìm cái chìa khóa xe.

-Quân…giờ này mà con còn định đi đâu nữa hả?? – bà đứng trên lầu nhìn xuống hỏi.

-Củ Tỏi….hôk…Á Hiên…nhỏ đó….ĐÂY RỒI….- Quân mừng rỡ khi tìm đc cái chìa khóa xe, thì ra nó nằm trong túi quần mà Quân hôk nhớ. Quân nhanh chóng dắt xe ra ngoài…

-Quân…Quân….con nói sao??? Á Hiên sao hả??? – bà vội đi xuống lầu với vẻ mặt lo lắng khi nghe câu nói nửa chừng và vẻ mặt hối hả của Quân, nhưng Quân đã chạy đi.

Quân tăng tốc chạy thật nhanh với vẻ mặt lo lắng tột độ, trong đầu Quân hôk ngừng si nghĩ về nó…chưa tới 5’ Quân đã có mặt trước cổng nhà nó...!!!!

-Củ tỏi…mở cửa…mở cửa ra mau….củ tỏi…- Quân vừa bấm chuông vừa đập vào cánh cửa sắt ra sức gọi…trong lòng vẫn lo lắng.

Nó ngẩng mặt lên lau nước mặt…vừa e dè vừa sợ hãi tiến lại cửa sổ nhìn xuống thì thấy Quân đang đứng trước cổng…nó mừng rỡ như gặp được cứu tinh…nó chạy thiệt nhanh xuống lầu và mở cửa thiệt lẹ cho Quân. Cánh cửa vừa mở ra như phá tan khoảng cách giữa nó và Quân, hôk chờ đợi…Quân kéo nó vào lòng ôm thật chật, cùng với hơi thở dốc vì mệt.

-...Hix....hức..cc…hixx….tui…tui sợ quá…hức..cc…- nó bật khóc trong vòng tay của Quân.

-Đừng sợ…hôk sao đâu…đừng sợ nữa…có tui ở đây rồi…đừng sợ…- Quân xiết chặt đôi tay với nụ cười nhẹ nhõm…nhẹ nhàng nói khi thấy nó vẫn bình an vô sự…đột nhiên…

-Á HIÊN….Á HIÊN…- bà từ chiếc taxi vội vàng bước đến nó…xô Quân ra và nhảy vào vị trí của Quân xuýt xoa lo lắng.

-Con hôk sao chứ??? Có chuyện gì xảy ra thế..???Nhà có trộm hả…??? con báo cảnh sát chưa..??? con có bị gì hôk??? – bà ríu rít hỏi, sự xuất hiện của bà làm nó và Quân nhìn nhau ngại ngùng ^^ (đang ôm đắm đuối mòa haha)

======================

-SAO CON HÔK NÓI CHO BÀ BIẾT ??? – bà nói to và khá bất ngờ khi biết nó ở nhà 1 mình

-Được rồi, thế thì…Á Hiên…con mau thu dọn hành lý đi. – bà nhìn nó cười nói.

-Chi vậy ạ??? – nó đưa mắt ngạc nhiên.

-Thì đến nhà bà ở chứ chi nữa.

-HẢ??? HÔK ĐC ĐÂU Ạ. – nó nói trong ngạc nhiên.

-Tại sao lại hôk??? con ở nhà 1 mình thế này thì ai biết đc sẽ có chuyện gì xảy ra…con lại là con gái…??? ở đây an ninh lại phức tạp…tới lúc đó lỡ có ăn trộm thì con phải làm sao đây…??? bà nói đúng hôk Quân…!!!! – bà quay sang Quân nháy mắt ra hiệu.

-Dạ…???...à…à…đúng đó…hôm kia đọc tin tức con cũng thấy mấy vụ giết người cướp của nữa…gê lắm…- Quân bè theo câu nói của bà haha.

-Nhưng…con…con…- nó ngập ngừng.

-Hôk có con…con gì hết á…đi theo bà lên lầu lấy đồ…đi nào. – bà kéo nó lên lầu để Quân ngồi dưới nhà chờ đợi…dựa lưng vào ghế với vẻ mặt hớn hở, cùng với những nụ cười hạnh phúc.

------------------****---------------

-Được rồi, Quân con đem đồ của Á Hiên lên phòng con đi. – bà nhìn Quân nói.

-HẢ??? bà ơy con…hôk ngủ chung với Quân đâu. – nó rối rít nói....

-Bà tưởng bà có giá lắm hả…??? Bà đừng có mơ mà đc ngủ chung với tôi 1 lần nữa. – Quân nhìn nó nói....

-Bà biết rồi, bà đã sắp xếp rồi…con sẽ ngủ phòng của Ấn Quân…còn Quân sẽ qua…phòng sách ngủ ^^. – bà nói trước khuôn mặt há hốc mồm và quá bất ngờ của Quân.

-CÁI GÌ??? CON PHẢI ĐI QUA PHÒNG SÁCH NGỦ Á...???? CÓ LỘN HÔK..??? AAA…CON HÔK CHỊU… – Quân giãy giụa nói.

-Haha…đúng quá rồi…lộn gì lộn chứ…haha…ngoan đi nhoa..oa… – nó cười khoái chí khi nghe quyết định của bà.

-Á Hiên là “khách quý” hôk lẽ khách đến nhà mà để ngủ ở phòng sách sao, nhà ta lại chỉ có 2 phòng…hay con muốn bà qua phòng sách ngủ…- bà nhìn Quân nói cười bí hiểm.

Là 1 thằng cháu hết sức hiểu thảo, xiềng là Quân sẽ hôk để bà mình ngủ ở phòng sách cho nên phải hậm hực chấp nhận, còn nó thì cười khoái chí với cái quyết định của bà.

==========.............===========
-Chúc bà ngủ ngon ạ. – nó nhìn bà nở 1 nụ cười mãn nguyện nói.

-Bà ngủ ngon. – Quân hậm hực nói khi bị đàn áp bởi 2 người đẹp haha.

-Hí hí….vậy là bước 1 đã thành công…keke 1 tháng này…mình phải cố gắng nhiều hơn nữa…để xem…haha đúng rồi… – bà thầm nghĩ và trở về phòng với những nụ cười nham hiểm đầy âm mưu.

-Mình đúng là ngốc hết thuốc chữa mà…tự nhiên đưa thêm 1 “ma nữ” về nhà để tự hành hạ bản thân…aaaa….tháng này chắc mình chết mắc…chắc phải ăn chay cầu nguyện siêu nhân, batman, người nhện…phù hộ thôi…hixx…mình tội nghịp mình quá…hixx…xx.. – Quân thầm nghĩ với vẻ mặt nhan nhó.

-Woa..oa…sướng quá…aaaa….- nó nằm trên giường cười mã nguyện, đột nhiên...nó đưa tay lên nhìn...và thầm nghi~....

-Tại sao mình lại…như vậy nhỉ???? Tên…đầu heo đó…hôm nay….- hình ảnh lãng mạng giữa nó và Án Quân đột nhiên xuất hiện, mặt nó bắt đầu đỏ…trong đầu hôk ngừng si nghĩ…tim đập mạnh và nhanh…len lỏi trong lòng…1 cảm giác khó tả….!!!!
------------------------------------------------------

7h30’ tại trường……

-Nè…làm gì mà...hôm nay mặt bà vui thế??? – nó Thảo nhìn nó hỏi.

-Hả..??? có gì đâu…thì hằng ngày tui cũng vậy mà…hihi…- nó cười nói.

-Ủa???? tay bà bị sao vậy??? – nó nhìn vết thương trên tay Thảo hỏi.

-À…bị mèo…mèo…quào…- thảo bối rối nói, mặt dần đỏ.

-AAAAA…..ẤN QUÂN ĐẾN KÌA….DUY NỮA KÌA…ÔI TÔI MUỐN ĐC ĐI CHUNG XE VỚI HỌ QUÁ….ĐẸP TRAI QUÁ….THIỆT LÀ ĐẸP QUÁ ĐI…- sự xuất hiện của Quân và Duy làm xôn xao cả trường. Chỉ có 2 người là đang hậm hực hôk có lý do khi thấy cảnh tượng này.

Quân và Duy đi lại chỗ nó và Thảo đang đứng…8 con mắt nhìn nhau…im lặng…ngại ngùng…hôk ai nói gì…mặt dần đỏ…khi nhớ đến cảnh tượng hành động như phim Hồng Kông và lãng mạng như phim Hàn Quốc…!!!!!!!!!

-Sao mấy người đứng đây hết vậy…??? mặt người nào sao….cũng đỏ lên thế….bộ bị bệnh tập thể hả..??? – Kent ngu ngơ nói.

-HẢ..??? HÔK CÓ GÌ…- 4 đứa quay qua nhìn nhau…khi phát hiện cùng nhau phát ngôn ra 1 câu nói.

Kent bước đi và mỉm cười trước thái độ ngại ngùng và lúng túng của cả 4 đứa….thế là chuyến đi đầy thú vị đến Đầm Sen cũng đã đến…xe lăn bánh mang theo những hạnh phúc bất ngờ của ngày hôm qua và chờ đợi nhiều điều thú vị cho ngày hôm nay….
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:57 pm

-AAA…thiệt là đẹp quá đi…haha…vui quá hoho…Thảo bà nhanh lên coai…- nó khoái chí chạy tung tăng…mặc dù đã đi Đầm Sen rất nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên đi với cả lớp cho nên nó rất háo hức.

-Y chang con khỉ mắc phong. – Quân nhìn nó chu mỏ nói nhưng lại nở 1 nụ cười thích thú.

-Cái này đẹp quá…ui dễ thương quá à…- nó xuýt xoa khi nhìn thấy những món đồ lưu niệm.

-Aaaaa…nhìn cái nón hình con heo kìa…haha…nhìn y chang cái bản mặt của ông lun đó “đầu heo”…haha. – nó cười khoái chí và chụp lấy cái nón đội lên đầu Quân.

-Hahah…Quân công nhận giống thiệt mại…- Duy nói…- cái mũi…nhìn dễ thương- Kent vu vơ nói mặc cho Quân đang tức điên lên nhìn nó.

-Woa…oaa….đẹp quá…sặc..sao…sao mắc quá zị trời..hix…- nó đứng nhìn sợi dây chuyền hình heo Boo và ngán ngẩm khi thấy cái bảng giá…

-Hiên…mau lên…bà còn đứng đó làm gì nữa..??? – Thảo réo nó.

Nó vội vàng chạy ra nhưng vẫn ngoái đầu lại nhìn sợi dây chuyền với vẻ tiếc nuối, từ đâu…1 bàn tay…cầm sợi dây chuyền lên….

-Chơi cái gì trước bây giờ…????– Thảo hỏi.

-Đi coi sinh vật biển đi…- NO…- cả đám đồng thanh phản đối chỉ mỗi Duy là nhìn Thảo cười trừ ^^
-Aaa…tui biết chúng ta nên chơi cái gì rồi…hehe…- nó cười nham hiểm…nói trước 8 con mắt tò mò đang hướng về nó.

-Chơi cái gì…??? – cả bọn hỏi.

-TÀU LƯỢN SIÊU…SIÊU…TỐC…- nó nhìn Quân cười nói.

-HÔK ĐC…chơi cái khác đi…tui…tui…tui hôk thích chơi cái đó…- Quân lắp bắp nói còn nó và Duy nhìn nhau cười khúc khích khi cả 2 đều biết rõ Quân rất sợ độ cao và tốc độ.

-Sao…sợ hả??? haizzz…zị thôi…chơi cái khác…hôk ép…- nó đưa mắt nhìn Quân nói khiêu khích.

-Ai…ai…nói là tui sợ…ĐƯỢC…CHƠI THÌ CHƠI…- lòng tự ái của 1 hotboy hôk cho phép Quân nói từ “Sợ” haha.

Thế là cả đám kéo nhau lại chỗ “tàu lượn siêu tốc”, Quân ngước mặt lên nhìn chiếc tàu đang chuyển động với khuôn mặt đang biến dạng và méo mỏ, tay chân bắt đầu run, lòng thì thấp thỏm lo sợ. Nó thì vừa đứng vừa bịch miệng cười khi thấy khuôn mặt sợ muốn “tè” ra quần của Quân haha.

-Tại sao tui lại phải ngồi hàng đầu…tui…tui hôk ngồi…- Quân nói trong hốt hoảng…

-Ủa…bộ ông sợ hả…??? ờ…zị thôi…nếu sợ thì tui đổi chỗ cho…haha…- nó vừa nói vừa cười chọc tức lòng tự ái của Quân.

-Bà…bà…bà hay lắm…TUI-NGỒI…- Quân nhìn nó vừa nghiến răng vừa nói và hôk quên tặng kèm 1 cái lườm đầy sát khí hoho.

Thế là cả bọn ngồi cùng 1 chuyến, Quân và Duy ngồi hàng đầu, hàng kế là nó và Thảo, Kent thì ngồi 1 mình ở hàng dưới nghe nhạc nhìn vu vơ xung quanh. Con tàu bắt đầu lăn bánh, Quân dựa người vào ghế 2 tay nắm chặt vào ghế…mặt mài tái xanh…Con tàu ngày càng đi đến đỉnh điểm…Quân nhón người nhìn xuống đường rây…

-Ôy…mẹ..ẹ…ơyy…yy…- Quân lắp bắp, run rẫy nói, khuôn mặt hôk còn tí máu, xay xẩm mặt mài…tim đập mạnh…hồi hộp…lo sợ…2 mắt nhắm lại…

-AAAAAAAAAAA…má..á.. ơy…cứu…ứu…c..o..n .-AAAAAAAAAAA….ĐAU…ĐAU….- Quân la lên thất thanh khi con tàu bắt đầu trượt thẳng xuống với 1 tốc độ cực nhanh…do sợ hãi Quân nhanh chóng bám chặt vào ghế ai ngờ lại…bấu nhầm vào tay của Duy…cũng làm Duy la lên thất thanh…Con tàu lượn tới đâu…Quân chuyển biến sắc mặt tới đó…càng giựt mình thót tim và sợ hãi bao nhiêu Quân càng bấu vào tay Duy mạnh bấy nhiêu…(tội ngiệp Duy kì này chắc phải đi chích ngừa quá haha)

-VUI QUÁ…Ú…HÚ…- nó phấn khởi tháo dây an toàn bước xuống.

Quân vẫn ngồi đó với khuôn mặt vô hồn…tóc tai dựng đứng…tay chân bủn rũn…mặt mài tái mét…và từ từ lê lết tấm thân ra khỏi con tàu…

-Vui hôk…??? đi thêm 1 lần nữa hén…haha…- nó khoác tay lên vai Quân vừa nói vừa phá lên cười khi thấy vẻ mặt sợ hãi vẫn còn lưu luyến trên khuôn mặt baby của Quân.

Quân nhìn nó với ánh mắt xẹt lửa rồi bỏ đi…Quân bước đi lạng choạng vì còn chóng mặt…Quân vịn tay vào 1 cây cột và bắt đầu thở với khuôn mặt tức giận tột độ.

-Củ Tỏi…bà hay lắm…dám chơi tui 1 vố như thế…được lắm…bà hãy đợi đó…tui sẽ hôk tha cho bà đâu…thù này hôk trả mình…mình hôk lấy vợ…ôi mẹ ơy…chóng mặt quá…hix…- Quân thầm nghĩ và xoa xoa đầu.

Còn Duy bước xuồng với thương tích đầy trên tay với vẻ mặt nhăn nhó…và những dấu chấm hỏi được đặt ra khi nó, Thảo và Kent phát hiện ra dấu vết…

-Ủa…??? tay ông bị cái gì dạ…??? – nó nhìn Duy hỏi.

-Bộ bị…chim quào hả…??? – kent ngây ngô hỏi. (chuyên môn phát ngôn ra những câu nói đầy“sáng tạo” haha)

-Haha…nếu đoán hôk lầm thì…cái nì là bị “heo” cắn nè…hahaha…- nó phá lên cười khi hiểu ra được vấn đề.

-Bà còn cười nữa hả…tui đau muốn chết luôn nà…hix…cái thằng đó y như trâu điên vậy…- Duy xuýt xoa vết thương…- Có sao hôk…??? đưa tui coi…- Thảo kéo tay Duy lại lo lắng xem xét trước vẻ mặt bất ngờ và đầy hớn hở của Duy. (sức mạnh t/y nà ^^)
-----------------------------------------------------

Sao đó cả đám kéo lại 1 quán nước vừa ngồi ăn vừa ngồi nghỉ mệt và bắt đầu tám đủ thứ chuyện…trong đó có 1 người đang cố gắng ăn thật nhiều như để tích trữ năng lượng để chiến đấu (haha đố biết ai)…sao 20’…

-Đi đâu chơi tiếp đây…??? – Duy nhìn cả bọn hỏi.

-Tao có chỗ đi rồi…hehe…- Quân đứng dậy nhìn cả bọn nói và hôk quên liếc sang nó nở 1 nụ cười nửa miệng đầy nham hiểm làm nó sởn cả gai óc.

-ĐI ĐÂU…???- nó nhìn Quân hỏi.

-Đi đến 1 nơi rất..rất… là vui..vui…với cái tên cũng rất…rất.. là ấn..ấn..tượng…”KHU-NHÀ -MA -QUÁI”…hahhaha….- Quân phá lên cười khi bắt trúng nhược điểm lớn nhất của nó “sợ ma hôk đối thủ”.

-HẢ…??? CÁI…CÁI…GÌ…??? – nó méo mỏ nhìn Quân nói.

-Gì là gì…sao??? Bộ…bà sợ hả…??? haizzz…zị thì thôi…tui hôk có ép…haha…- Quân ngước mặt lên trời nói vừa cười vừa khiêu khích nó.

-Ông…ông…ĐƯỢC…ĐI THÌ ĐI…TUI SỢ ÔNG CHẮC…- nó nhón chân lên và trừng mắt nhìn Quân. (cái nì là lùn mà lói nà haha)
================================

Cả bọn bước chậm rãi đi vào con đường hầm rất âm u cùng với những âm thanh rùng rợn càng làm tăng thêm cảm giác đáng sợ, nó toát cả mồ hôi hột…bước đi chậm rãi…mắt nhìn dáo dác xung quanh đề phòng…

-HÙ - Á..Á…Á…MA….- hahahha…- Quân kều vào vai nó và phá lên cười khi thấy bộ mặt hoảng sợ đầy thú vị của nó.

-Cả đám vẫn bước đi trong bóng tối, Duy thì dẫn đầu sao lưng là Thảo tay vẫn nắm chặt lấy áo Duy….nó thì sợ hãi luôn bám theo sao lưng Quân và sao lưng nó là Kent.

-Á…Á…Á…MÁ ƠY….MAA…AAA…- Thảo la lên khi thấy 1 con búp bê máu me đầy người từ đâu nhảy ra cười 1 cách man rợ…làm nó đứng phía sao cũng sợ lây và vội vàng núp vào lưng Quân.

-BỐ..ỐP..PPP.- Duy đưa chân đạp mạnh vào con búp bê làm nó văng ngược trở vô. (1 thằng phá hoại haha)

-Bà buông tay ra coi…làm gì mà cứ nắm áo tui hoài zạ..??? 1 hồi rách bây giờ…biết sợ rồi hả…hahaha..- Quân quay xuống nhìn nó châm chọc.

-Tui..tui…mà sợ mấy cái thứ này hả…còn lâu á…ông đừng…Á…Á..AAAA…CÓ MA..AAA…- nó la lớn và quay ra sao ôm chặt lấy Kent khi thấy 1 bộ xương người từ trên rớt xuống.

Nghe tiếng nó la…Quân vội vàng quay lưng lại thì…thấy Kent đang ôm nó trong lòng…1 cảm giác khó chịu và tức tối từ đâu trỗi dậy trong lòng…Quân đưa tay lên đấm thật mạnh vào bộ xương làm cho 1 cánh tay của bộ xương rơi ra. (thêm 1 thằng phá hoại haha)

-AAAA….AAAAA….CON KHỈ….AAAA…- Thảo la lên khi thấy 1 con khỉ từ đâu nhảy ra với đôi mắt đỏ lòe đứng hiên ngang chặng ngay đường đi…

-QUÂN…KENT….NÓ TỚI RỒI…MAU LÊN…- Duy quay xuống gọi…Quân và Kent nhanh chóng chạy lên phía trước…1 thằng nắm tay…1 thằng ôm chân…1 thằng thì ra sức đấm, đá, lên gối...đánh tứ bề…rồi cả đám kéo nhau chạy qua khỏi chỗ con khỉ…và thoát khỏi ngôi nhà ma quái.

-Hahhaa….chắc con khỉ đó nó tởn tới già luôn…hhaahha…uýnh nó như con…- Quân ngồi xuống cái ghế đá, cười khoái chí…

-Hihi…mệt quá trời luôn…Hiên bà có thấy con khỉ đó…ủa…HIÊN ĐÂU RỒI…Á HIÊN ĐÂU…- Thảo cuống quít la lên khi hôk thấy nó đâu.

-Hôk lẽ…bà Hiên còn…ở trong đó…- Duy nhìn cả bọn nói.

Hôk nói gì…cả Quân và Kent chạy thật nhanh đến chỗ bán vé, cầm trên tay tấm vé cả 2 nhanh chóng chạy vào “ngôi nhà ma quái” với vẻ mặt lo lắng và 1 chút gì đó khó chịu của ai đó.
================== ==================
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:58 pm

Cầm trên tay tấm vé cả 2 nhanh chóng chạy vào “Khu Nhà Ma Quái” để tìm nó. Nhưng lúc này cả Quân và Kent đều bị kẹt ở giữa 1 tốp người tham quan, cả 2 đều hôk thể nào tiến nhanh về phía trước khi bị 1 số người níu tay níu chân vì sợ hãi…

-AAAA…CÓ MA…QUỶ…QUỶ...KÌA…- Quân hét lên thật to làm cho cả nhóm người đều sợ hãi, xôn xao…ai nấy đều ôm lấy nhau…lợi dụng sự nhốn nháo Quân cố gắng luồn lách và chạy nhanh về trước…hôk may Kent vẫn bị 1 cô nàng ôm chặt ^^

Về phần nó khi tóc bị vướng vào 1 vật khi đó nên nó bị kẹt ở lại…hôk tài nào di chuyển được…lúc này nó chỉ đứng ở 1 chỗ vì trước mặt nó bây giờ là 1 chú khỉ, sao khi bị đánh đã ôm mối hận trong lòng và luôn cản lối hôk cho nó qua haha…đi hôk đc lùi cũng hôk xong nó sợ hãi tột độ trước khung cảnh âm u và đáng sợ…nó co rúm người nép mình vào tường…đột nhiên...

-KH..È..È…EE…AAA….AAAA…AA…- 1 con rắn đầy máu với đôi mắt đỏ lè từ đâu phóng ra trước mặt nó…trong hoảng sợ nó chỉ kịp hét lên và ngất đi…

-Củ Tỏi….bà ở đâu??? Lên tiếng đi…Củ Tỏi…Củ Tỏi…bà đâu rồi…Ui..dza..aa…- Quân vừa đi vừa gọi tên nó…bỗng nhiên Quân vấp phải cái gì đó…

-Cái quái gì…Á HIÊN….nè…tỉnh dậy đi…có nghe tui nói gì hôk??? Hiên bà sao rồi??? tỉnh dậy đi…tui đến rồi…tui sẽ đưa bà ra ngoài…- Quân đỡ nó dậy vội lấy tay đánh nhẹ vào mặt nó…

-Á Hiên…trả lời tui đi…TUI XIN LỖI…MAU TỈNH LẠI ĐI…- Quân ôm chặt nó vào lòng với vẻ mặt hết sức lo lắng.

-QUÂN…Hiên sao rồi???? – Kent bước lại.

-Mau lên…mau đưa cô ấy ra ngoài…nhanh lên…- Quân cõng nó trên lưng.

-Con…khỉ…- Kent ngập ngừng khi thấy 1 chướng ngại to đang đứng hiên ngang cản ngay lối đi.

-Ông hãy đưa Á Hiên ra ngoài trước tui sẽ giữ con khỉ lại…- Nhưng...1 mình ông…- ĐỪNG CÓ LÔI THÔI NỮA…HÃY MAU ĐƯA Á HIÊN RA NGOÀI ĐI…- Quân hét to trước quyết định của mình cùng với vẻ mặt ngập ngừng của Kent.

Thế là Quân nhào tới và dùng hết sức giữ lấy con khỉ, cõng nó trên vai Kent nhanh chóng chạy vượt qua…nhưng Quân vẫn gặp khó khăn khi đối đầu với con khỉ. (hồi nãy đánh nó nên giờ nó trả thù đấy haha)
===========================

-HIÊN…tỉnh rồi hả? -nó dần dần mở mắt…

-Hiên hôk sao chứ…??? Thấy thế nào..??? – Kent ôn tồn hỏi.

-Mọi người…đâu hết rồi…??? – nó nói với vẻ mệt mỏi.

-À…mọi người đi mua nước uống và đồ ăn rồi. Hiên thấy sao rồi??? vẫn tốt chứ??? - Kent đưa tay vuốt mái tóc nó lo lắng trước khuôn mặt ngại ngùng và đỏ ửng lên.

Lúc này…Quân đứng nhìn từ xa…chau mài với cảm giác gì đó rất khó chịu…2 tay nắm chặt nhưng rồi lại nới lỏng ra…ánh mặt dịu lại…1 ánh mắt thoáng buồn…thật buồn…Quân bước đi thẩn thờ…hình ảnh vừa rồi hôk ngừng hiện lên…đột nhiên…Quân ngồi gục xuống 1 cái ghế với khuôn mặt vô hồn…

-Tại sao…??? tại sao mình lại thấy khó chịu như vậy…??? đáng ra mình phải vui lên mới đúng chứ…tại sao mình lại có cảm giác…đây là cảm giác gì…??? Tại sao…mình…- Quân hôk ngừng suy nghĩ…và móc từ trong túi ra 1 vật gì đó…là sợi dây chuyền hình Boo nhưng…hôk phải 1 sợi mà là 2 sợi…Quân vẫn ngắm nhìn với ánh mắt buồn bã và 1 chút suy tư…

====================================

Thế là cả đám kéo nhau đi vòng vòng cho khoay khỏa…mỗi người 1 tâm sự…dưới ánh nắng chói chang của trưa hè…có người vẫn lén lút nhìn với ánh mắt lo lắng…có người vẫn hôk ngừng suy nghĩ…có người vẫn luôn dõi mắt theo…

-Trời ơi…nóng quá…nóng cháy cả da…nóng quéo cả tóc…nóng điên đầu…phù…- Duy vừa thở vừa than trước cái nóng giữa trưa hè…

-Ê..Ê…hay bọn mình đi vô “Băng Đăng” đi…- Thảo háo hức nói.

-Ừh hén…cái nì được à..zô đó xả nhiệt chút xíu…haha…hay hay…- Duy đứng dậy hưởng ứng…
===============================

.....Trong nhà băng….

-Cảm ơn…Kent nha…- nó nhìn Kent ấp úng nói

-Hì…cảm ơn mà sao vẻ mặt lại hơi buồn với…1 chút thất vọng vậy..??? Kent nghiêng đầu nhìn…với khuôn mặt hết sức bất ngờ của nó khi nghe câu nói của Kent…

-Hả…??? à..ờ…đâu có đâu…- nó bối rối lấy tay sờ lên mặt. Lúc này…có ai đó…vẫn đứng nhìn…và…bỏ đi….

-Thật ra…nói đúng hơn thì…Quân mới là người cứu Hiên…- Kent nhìn nó ngập ngừng nói.

-HẢ…??? CÁI…CÁI..GÌ…??? QUÂN Á..??? – nó nói trong bất ngờ.

-Ưhm…Quân đã tìm thấy Hiên trước nhưng vì phải chặn cái…con khỉ mắc dịch trong đó nên Quân mới kiu Kent đưa Hiên ra ngoài trước – Kent giải thích trước khuôn mặt vẫn còn ngỡ ngàng của nó…len lỏi đâu đó trong lòng…1 cảm giác vui mừng kì lạ bỗng nhiên xuất hiện…

Quân vẫn thẩn thờ bước đi với ánh mắt vô hồn ngắm nhìn những tảng băng được chạm khắc tinh xảo và đầy màu sắc…đột nhiên…

-HÙ…HAHA…- nó từ đâu nhảy ra trước khuôn mặt hết sức bất ngờ và hơi e dè của Quân.

-Làm cái gì vậy…??? sao...hôk đi chung với anh Kent mà rảnh rổi qua đấy chọc phá tui…???- Quân hậm hực nói.

-Thích…hahah…- nó phá lên cười. Quân vẫn hậm hực rồi quay lưng bỏ đi…

-Ê…ê…- nó nắm tay kéo Quân lại.

-MUỐN GÌ NỮA ĐÂY…- CẢM ƠN…- nó quay mặt đi hướng khác nói trước 2 con mắt đang tròn xoe của Quân.

-Hả…??? nói…nói gì..??? Sao…??? – Quân nhìn nó chằm chằm hỏi.

-BỘ ÔNG ĐIẾC HẢ..??? HÔK NGHE THÌ THÔI…- nó ngại ngùng quay qua quát.

-Ê…ê…thái độ gì đây??? hôk nghe mới hỏi lại…cảm ơn mà nói nhỏ thế ai mà nghe hả??? – cái ngu bắt đầu lòi ra haha.

-AAA…AA…thấy chưa…hố rồi nhá…haha..- nó phá lên cười còn Quân thì lấy tay che miệng khi biết mình bị hố.

-Chỉ cảm ơn bằng cái miệng thôi hả??? đâu có dễ zậy…hehe…bà phải trả công cho tui. – Quân nhìn nó nói và lén nở 1 nụ cười…

-Hả??? trả công á…hix…ông muốn gì đây??? – nó đưa 2 tay lên che trước ngực nhìn Quân dò xét.

-Với cái Tv LG của bà có mơ tui cũng hôk có thèm đụng vô đâu...haha…muốn gì là chuyện của tui…ngày mai thứ 2 mới nói cho bà biết…hehe…- Quân vừa nói vừa lấy tay cốc nhẹ vào đầu nó và nở 1 nụ cười bí hiểm.

-Wuê…ê….nói nghe coi…- hỏng…nói haha….

Cảm giác ấm áp bỗng nhiên len lỏi đâu đó trong “Nhà Băng”…tiếngcười…tiếng nói…như đang dần sưởi ấm cũng như xoa tan đi mọi phiền muộn…và bắt đầu…chờ đợi những điều thú vị cho ngày mai…
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:59 pm

Sao một ngày đi chơi đầy mệt mỏi và nhiều kỉ niệm đáng nhớ …là 1 buổi tối lắng sâu vào giấc ngủ để chào đón 1 ngày mới đầu tuần… chờ đợi nhiều điều thú vị…

Thứ 2…6h10’ sáng….

-Tik’…tak…tik…tak….RENG…..RENG…RENG�� �.- chiếc đồng hồ reo lên inh ỏi làm nó tỉnh giấc…từ từ bước xuống giường với tình trạng mắt nhắm mắt mở vẫn còn say ngủ…

-Chào…bà…ạ…- nó vừa đi vừa nói…vừa gục vì còn say ngủ….

-Chào con..- bà từ nhà bếp nói vọng ra…

-Kạch…- nó đóng cái của phòng tắm lại và bắt đầu giải quyết nỗi buồn của sáng sớm. haha…

Lúc này Quân cũng mệt mỏi bước xuống lầu…vẫn còn mơ màng…

-Chào bà buổi sáng….- Quân nói…và từ từ tiến lại phòng tắm…

-Ơ…QUÂN…Kạch….- Bà nhìn Quân réo gọi nhưng…Quân đã mở cánhcửa phòng tắm…và…chứng kiến cảnh tượng… 1 cô nàng đang say ngủ ngồi gục lên gục xuống…đang giải quyết nỗi buồn…nghe tiếng mở cửa…nó vẫn mắt nhắm mắt mở…từ từ ngẩng đầu lên nhìn…

-Ơ….ha...chào…chào…buổi…sáng…ha…- AAAAA….AAAAA….- nó mở to mắt và hét lên hết cỡ khi thấy sự xuất hiện của Quân…nó với tay lấy tất cả những gì có và được hôk ngừng chọi về phía Quân…nào là dép lê…cuộn giấy…Quân nhanh chóng đóng cửa lại với khuôn mặt bừng đỏ ngượng ngùng…

-Bốp…bốp…Quân mài hôk thấy gì hết…hôk thấy gì hết…đúng rồi…mình hôk thấy gì hết...”hồi nhỏ mình thấy rồi”…nên…hôk có gì hết…đi đi…- Quân lấy tay đánh vào mặt…múa tay múa chân như xua đi những hình ảnh về nó haha….

-Binh…binh…hix…trời ơy…xấu hổ quá…huhuhu…chắc mình chết mất…trời ơy…cái tên đầu heo đó…hix…mình phải giết hắn…huhu…má ơy…- nó thì vừa nói vừa đập đầu vào tường khi nghĩ đến cảnh tượng hết sức nhục nhã của bản thân haha...

Nó lê lết tấm thân bước ra khỏi phòng tắm và tiến lại bàn ăn với khuôn mặt đằng đằng sắt khí...Quân ngồi đối diện với nó mặt vẫn cúi xuống như đang né tránh ánh mắt hình viên đạn nãy giờ vẫn đang nhìn chằm chằm haha…còn bà thì ngồi đó tỏ ra khá là thích thú…

-RẦ..M…- nó bức xúc lấy tay đập xuống bàn lấy đà…đứng dậy…trước con mắt hết sức ngỡ ngàng của bà…còn Quân thì co rúm người lại…haha…

-Ông…ông…ông mau khai thật đi…ÔNG…ÔNG ĐÃ THẤY CÁI GÌ HẢ???? – nó nhìn Quân hét lên như xả hết những gì đã kiềm nén nãy giờ…

-Ph..ụ…ttt…săc…ặc….- Quân lấy tay vỗ vào ngực…cúi mặt xuống lén nở 1 nụ cười….

-Thấy…thấy gì là thấy gì??? Tui…tui chả thấy gì hết…- Quân ngập ngừng nói và ngượng ngùng quay mặt ra ngoài sân…

-Thật…thật hông??? Ông nói thiệt hông??? – nó kê sát mặt vào Quân…nhìn chằm chằm dò xét…làm Quân đỏ cả mặt và cảm thấy bối rối…hoho…

-ĐƯƠNG NHIÊN LÀ THIỆT RỒI….bà làm như tui thích thú lắm khi thấy cái “underwear” hình con heo của bà chắc...nó…Ơ…Ơ….HER…hì..hì…Quân ngập ngừng quay sang nhìn nó…mặt mài tái xanh sợ hãi…

-HAHA…HAHAHA….- lúc này bà phá lên cười to khi thấy sự bối rối và đầy ngốc nghếch của thằng cháu iu quý….

-TUI…TUI…TUI PHẢI GIẾT ÔNG…- AAAA…bà ơy cứu con….ĐỨNG LẠI…- nó nghiến răng hét lên trong cơn giận dữ đuổi theo Quân chạy quanh nhà…trước khuôn mặt cười thích thú của bà…

-Thôi được rồi 2 đứa…lại đây bà có chuyện muốn nói nè…- bà hạ giọng nhìn 2 đứa nói…Quân mừng rỡ chạy nhanh lại ghế ngồi xuống và hôk quên lè lưỡi chọc tức nó…

-Hôm nay bà sẽ xuống Vĩnh Long 1 chuyến…có thể 2 ngày bà mới về…- bà ôn tồn nói…

-HẢ…CÁI GÌ…2 NGÀY Á…- nó và Quân há hốc mồm…mắt trố ra khi nghe 1 tin quá giựt gân từ bà haha…

-Tại sao bà lại phải xuống Vĩnh Long ạ…???- Phải đó bà.. mà lại đi đến 2 ngày lận…hix…bà nỡ lòng nào để đứa cháu yêu quý của bà sống chung với con “ma nữ” này trong 2 ngày…hix…- Ê ÔNG NÓI CÁI GÌ HẢ??? – nó và Quân tranh nhau nói…

-ĐƯỢC RỒI…cô 3 của Quân mới sanh cho nên bà phải xuống đó coi phụ…nên 2 ngày sao bà mới về…2 đứa ở nhà…nhớ chăm sóc lẫn nhau đó…- bà nhìn nó và Quân cười bí hiểm.

-CÁI GÌ…chăm sóc lẫn nhau á…con nhỏ này nó hôk ám sát con là mai lắm rồi…hix.. chứ ở đó mà chăm sóc con…bà ơy bà giao trứng cho ác rồi…hix…bà ơy…- ÔNG NÓI CÁI GÌ HẢ??? ông tưởng ông tốt lành hơn tui chắc…cái đồ...đồ 35…đồ biến thái…đồ dâm dê vô giáo dục…- Ê..bà nói ai dâm dê vô giáo hả…cái con “củ tỏi” kia…tui nói ông đó…đầu heo…củ tỏi…đầu heo…củ tỏi…

Nó và Quân vẫn ngồi đó cãi nhau…bà thì âm thầm dọn đồ vào bếp vừa đi vừ hí hửng cười…

-Vậy là bước 1 đã xong…mọi chuyện còn lại phải chờ vào thằng cháu ngốc của ta kaka…ôy ta sắp có cháu chắt bồng rồi…là lá la…

=====================

Sao cuộc đấu khẩu khá là gay cấn…nó và Quân cũng lên đường đi học…ngồi trên xe nó vẫn còn bực bội… còn Quân thì đang đăm chiêu suy nghĩ về cái gì đó…

-Ủa…nếu mình nhớ hôk lầm thì…cô 3 đã 55 tuổi rồi mà ta…còn đẻ được nữa hả ta??? sao mắn đẻ dữ vậy kà??? - Quân thầm nghĩ…(kế hoạch của bà sắp bại lộ rồi haha)

-2 ngày ở chung với cái tên “đầu heo” này…hix…mình đẹp như vậy lỡ hắn….hôk đc…mình phải mua đồ đề phòng mới được…hix…- nó thầm nghĩ..(nhỏ nì tự tin với cái nhan sắc của nó dễ sợ haha)

Đột nhiên…Quân quay xuống…

-Ê..củ tỏi…bà thử nghĩ coi…con gái khoảng 55 tuổi còn…đẻ được hôk dạ???

-Hahaha…sao hôm nay ông ngu đột xuất vậy…haha…55 tuổi…cỡ tuổi đó mần ăn gì được nữa mà đẻ 3…- nó cười to trước câu hỏi của Quân…làm Quân càng thêm thắc mắc về bà…

===================================

Trong lớp học…Duy đang ngồi cuối lớp trong 1 góc kín đáo và mài mò xem 1 cuốn sách gì đó rất chăm chú làm khơi dậy sự tò mò của Quân về thằng bạn thân…Quân từ từ tiến lại chỗ Duy…

-Ê…đang coi cái gì mà tập trung dữ dạ mại…??? đưa coi… – Quân vừa nói vừa nhanh chóng giựt cuốn sách trên tay Duy…

-Gì đây??? “Những điều quan trọng cho 1 buổi hẹn hò”???…hahaahhah…mài mà cũng đọc mấy cái sách này nữa hả Duy…??? Hahaha….- Quân phá lên cười khi đọc cái nhan đề của cuốn sách…Duy thì đỏ cả mặt và nhanh chóng giựt lại cuốn sách trên tay Quân…

-Mài làm ơn nhỏ nhỏ lại cái miệng dùm tao cái…trời ạ…- Duy kéo Quân xuống lí nhí nói ngượng ngùng…

-Hahaha…ok…ok…bây giờ thì mau thành thật khai báo cho tao biết coi… nhỏ nào mà làm anh hotboy Duy nổi tiếng lãng mạn trong những cuộc hẹn hò…mà bây giờ phải đọc mấy cái cuốn sách dạy yêu này hả??? hahaha…- Quân vừa nói vừa hôk nhịn đc cười…

-Tao lạy mài…nhỏ nhỏ cái miệng lại dùm tao cái…trời ơy cái miệng như…cái mồm…- Duy bối rối và ngượng ngùng khi thấy cả lớp đang hướng mắt về phía Duy…

-Được rồi…phì..ì.ì…được…rồi…nói đi…em nào??? Lớp mấy???tên gì??? nhà ở đâu??? Khai mau mài…hôk thôi là 1 hồi tao lăng-xê mài thành người nổi tiếng giờ haha…- Quân vừa nói vừa hướng mắt vào Duy dò xét…

-Thôi làm ơn…tha tao…2 vé xem phim của mài nè…cầm lấy rồi bấm nút biến đi chỗ khác cho tao ngâm cứu…- Duy móc từ túi ra 2 tấm vé…và đồng thời đánh trống lảng luôn haha…

-Tha mài đó…nhưng cái này…tao tịch thu haha…- Quân cầm 2 tấm vè và nhanh chóng giựt cuốn sách từ tay Duy…bước đi…

-Cái thằng này…hôk sao…hên là mình mua tới 3 cuốn lận haha…mình thiệt là thông minh…- Duy hí hửng lấy ra từ cặp 2 cuốn sách khác…

Lúc này Quân cầm 2 tấm vé trên tay bước lại chỗ nó…nguyên đám con gái đang ngồi tụ tập tám với nhau…riêng nó thì đang ngậm ổ bánh mì…(tối ngày ăn ăn)

-Ê…củ tỏi…- Quân từ từ bước lại kêu nó…

-Gì nữa đây…sáng giờ ám tui chưa đủ hả??? Hay…mún xin ăn hả…??? – nó vừa ăn vừa nói…

-Tối nay 8h tại Galaxy…bà mà đến trễ là coi chừng tui…BIẾT CHƯA…ăn ăn..như voi mà tối ngày cứ ăn…- Quân dán tấm vé lên trán nó nói…rồi quay lưng bước đi nở 1 nụ cười thích thú…

-Cái gì Quân hẹn bà Hiên đi xem phim…??? Trời ơy…chuyện gì vậy…2 người đó hẹn hò hả???....hẹn nhau rồi à…- cả lớp xôn xao cả lên chỉ riêng nó là ngồi đó hậm hực nhưng vẫn tiếp tục ăn…

=============================
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 1:59 pm

Nó ngồi đó vừa ăn vừa hậm hực và hôk quên liếc xéo Quân…bọn con gái trong lớp vẫn còn bàn tán xôn xao nhưng nó hôk quan tâm vẫn ngồi ăn bình thường…Quân thì về chỗ ngồi cười thích thú…đột nhiên Thảo tiến lại nó…

-Nè…bộ 2 người hẹn hò thiệt hả..??? haha…cái tin này mà đồn ra chắc là giựt gân với mấy em hâm mộ của ông Quân đây…haha…- Thảo chọc

-Haizzz…nếu hôk phải tại ổng cứu tui trong Khu Nhà Ma Quái thì đừng có mơ mà tui đi xem phim với ổng…
-Ủa…??? ông Quân cứu bà??? Chứ hôk phải ông Kent hả…??? - Thảo bất ngờ hỏi nó…
-Ừ…thì…chuyện dài dòng lắm…từ từ tui kể cho nghe…để coi…ông mua vé xem phim gì đây…????...AAAAAAA….CÁI GÌ…???? PHI…I…IM.M…”CHẾT LÚC NỬA ĐÊM..???” -nó ú ớ nói và tiến lại Quân trước bao nhiêu ánh mắt đang đổ dồn về nó…

-Ê…Ê…ông bị điên hả…??? biết tui…tui…TẠI SAO LẠI MUA VÉ XEM PHIM MA HẢ…??? – nó tức giận nhìn Quân quát….

-Ủa…hôk thích hả??? phim hay mà…diễn viên lại “đẹp” nữa…haha…mà cái này là bà trả công cho tui thì tui muốn xem phim gì là chuyện của tui…à…còn nữa…trả tiền vé lại cho tui…tổng cộng là 120.000 ngàn…- Quân ngước mặt lên trời vừa nói vừa hút sáo tỏ vẻ thích thú..
-HẢ…??CÁI GÌ…??? TẠI SAO TUI LẠI PHẢI TRẢ TIỀN VÉ CHO ÔNG HẢ…??? – nó quát lớn hơn.

-Ê…cái này là bà trả công cho tui thì cũng như là bà “mời” tui…thì đương nhiên là bà phải móc hầu bao rồi…đúng hôk..??? – Quân mỉm cười nhìn nó chăm chú…bình thản nói…

-ÔNG…ÔNG…- Lúc này thì nó cứng họng…hôk nói đc gì…ấm ức móc trong túi ra 120.000…vừa mất $ lại còn phải ngồi trong rạp gần 60’ để xem phim ma với Quân…

Nó hậm hực tức tối quay lưng trở về chỗ ngồi…Quân ngồi đó vẫn luôn dõi theo dáng dấp nhỏ nhắn nhưng hôk đc xinh xắn haha…

-Ê…mài biết rõ bà Hiên sợ ma mà…sao lại chọn phim có nội dung…khủng bố tinh thần thế..??? Duy kều vai Quân hỏi nhỏ…

-Vì…lần này…tao sợ…sợ nhỏ Củ Tỏi đó…lại cho tao leo cây như mấy lần trước…- ánh mắt Quân bỗng nhiên dịu lại nhìn về phía nó…

============================================
RENG….RENG…RENG…

Tiếng chuông ra về vang lên…nó nhanh chóng thu dọn cặp vở để đi lại tòa soạn làm việc…vì chỉ còn 2 tuần nữa là hình tượng đầu tiên của Quân và Kent sẽ được công bố cho nên lúc này là lúc cả ê-kíp của tòa soạn rất là bận rộn...

Tại tòa soạn…tất cả mọi người đều ráo riết make up và chuẩn bị cho buổi chụp hình…chỉ có 1 người là đang chăm chú ngồi 1 góc đọc 1 quyển sách gì đó…(sách dạy yêu đấy haha)

-QUÂN….em đang đọc gì thế…mau chuẩn bị đi…- tiếng chị Châu quản lý…Quân vội vàng bỏ quyển sách xuống bước đi…đột nhiên…

-Chị Châu…hôm nay cho em nghỉ trước 8h hé…- Quân quay lại nói và hôk quên nở 1 nụ cười chết người...

-Lại hẹn hò chứ gì…muốn nghỉ sớm thì mau đi làm việc đi…- YES…MADAM…- Quân hí hửng bỏ đi…chạy lại chỗ nó chọc ghẹo…
Từ đâu Kent bước lại…cầm quyển sách lên…và nở 1 nụ cười…làm khơi dậy sự bất ngờ và tò mò của chị Châu…

-Kent…của chị đang thay đổi..- câu nói tưởng chừng đơn giản của chị Châu đã làm Kent bất ngờ quay qua…
-Ý chị là…sao..??? em thay đổi..??? – Kent bất ngờ trở về khuôn mặt lạnh lùng…
-Chiếc mặt nạ lạnh lùng kia đã được tháo xuống…đúng hôk??? vẻ mặt lạnh lùng nhưng lại đi đôi với đôi mắt ấm áp…??? – chị Châu nhìn sâu vào ánh mắt của Kent dò xét…

-Hì…chị 2 tinh mắt thiệt…thật sự…đã có người…tháo chiếc mặt nạ đó xuống cho em rồi chị ạ…- Kent ngồi xuống nói mắt nhìn xa xăm và thầm nở 1 nụ cười…

-Vậy…còn chuyện đó thì sao…??? Vết thương của em..??? – chị Châu e dè hỏi…

-Vết thương của em…??? Thời gian đã làm nó lành lặn nhưng…vết tích thì sẽ mãi mãi hôk lành được và em sẽ...đối mặt…”sự thật bao giờ cũng là sự thật…dù cố che dấu rồi đến 1 ngày cũng sẽ bại lộ”…- Kent mỉm cười nói và bỏ đi…để lại sao lưng 1 dấu hỏi lớn…Luôn là thế Kent luôn là 1 bài toán…thoạt nhìn cứ tưởng đơn giản nhưng…khi đã bắt đầu giải…mới phát hiện ra rằng…thì ra hôk hề có đáp số nhất định…1 đáp số mãi mãi là bí mật…

==================================================

-Nè xong chưa…lâu quá dạ…7h15’ rồi…bà cứ như gùa..- Quân ngồi trên ghế hâm hực nói.
-Tui đập ông 1 cái chết tươi bây giờ…rảnh thì nhào xuống đây dẹp tiếp tui đi…ngồi đó lải nhải hoài…- nó loay hoay dọn dẹp bãi chiến trường…

-ẤN QUÂN…- chị Châu chạy lại…- Em có đi xe hôk…??? nếu có thì cho chị quá giang lại sở văn hóa để đăng kí bản quyền cho bài báo…

-Dạ có…nhưng…bây giờ…- Ông mau đi đi…rồi chạy lại đó trước đợi tui…tui dọn xong tui lại liền…- nó nhìn Quân nói nhưng…lại bắt gặp ánh mắt hoài nghi lo lắng của Quân…

-Được rồi…móc nghéo…tui hứa là sẽ đến…nhất định…- nó đưa ngón út lên nhìn Quân cười nói..

-Móc nghéo rồi mà bà còn cho tui leo cây là tối nay tui cho bà ngủ ngoài sân…BIẾT CHƯA..- Quân mỉm cười rồi quay lưng bước đi với chị Châu.

=========================================

Quân chạy như bay thiệt lẹ đến sở văn hóa nhưng hôk may hôm nay lại kẹt xe…gần 10’ Quân mới có mặt trước trụ sở văn hóa…

-Trời ơy…em chạy mà chị tưởng em bay hôk…lần sau chắc chị đi taxi cho an toàn…hix…- chị Châu bước xuống với khuôn mặt tái xanh sợ hãi…tóc tai dựng đứng vì tốc độ chạy xe quá hãi của Quân…

Quân mỉm cười rồi quay đầu xe nhanh chóng chạy lại rạp chiếu phim….

Ring…ring…ring…- tiếng chuông điện thoại reo lên..

-Gì dạ mại..???

-Sao rồi…??? đi xem phim với bà la xát…có vui hôk anh hotbot “đầu heo” haha…- giọng Nam chọc ghẹo bên kia…

-Hôm nay mài ăn gan hùm mật gâu hả mại…??? haha…bây giờ nhịn mài đi...mai đi học biết tay tao…quên nữa…10’ nữa cấm mài gọi đt hay nhắn tin dưới mọi hình thức…BIẾT CHƯA..??? – Quân tắt máy rồi tiếp tục tăng tốc với khuôn mặt hí hửng…

====================================

7h30’…tại tòa soạn…

-XONG….trời ơy…cuối cùng mình cũng dọn xong…thiệt là mệt quá đi…hix…- nó đứng dậy vươn vai mệt mỏi…tắt đèn và bước đi…

-Xoạt…xoạt…xoạt….- 1 vài tiếng động phát ra…nó e dè sợ hãi nhưng lại tò mò tiến lại…dưới ánh đèn đường mờ ảo len lỏi chiếu vào…nó từ từ tiến lại…

AAAAAA…AAAAAA….

============== ====================
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 2:00 pm

-AAAA….MÁ ƠY…MA..AAA….- nó lấy 2 tay bịt mắt lại la lên thất thanh…

-HIÊN…HIÊN…LÀ KENT…KENT NÈ…- 1 giọng nói quen thuộc vang lên…nó hoàn hồn từ từ mở mắt ra nhìn…

-Kent..??? phù…trời ơy…làm hết hồn…- nó thở phào nhẹ nhõm..

-Hiên hôk sao chứ???

-Hôk sao…ủa…mà sao Kent còn ở đây…??? chưa về nữa hả…???

-À…tại để quên chìa khóa xe…nên quay lại kiếm…ai ngờ gặp được Hiên ở đây…còn Hiên sao còn chưa về..???

-Tại Hiên phải dọn dẹp cái bãi chiến trường…giờ mới xong nà…aaaaa…gần 8h rồi…chết rồi…- nó hốt hoảng la lên khi nhìn đồng hồ…

-Kent…Kent có xe mà phải hôk…làm ơn cho Hiên quá giang lại rạp chiếu phim Galaxy ngen…- nó hốt hoảng nhìn chằm chằm Kent nói…còn Kent thì bất ngờ trước thái độ cuống quýt của nó…

=======================================

Lúc này tại Galaxy Quân hí hửng chạy vào gửi xe rồi tung tăng chạy vô rạp…

-Nhỏ củ tỏi đó thích ăn cái gì ta…??? – Quân đứng ngẫm nghĩ lựa chọn mua snack…

-Thôi…mua đại…nhỏ đó cái gì mà không ăn…hehe…- nói đoạn Quân mua mỗi loại 1 cái…

-Quân ngồi xuống 1 chiếc ghế đợi nó…trước bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ của các cô gái đang đổ dồn vào Quân...

-Trời ơi…nhìn cái anh kia kìa…đẹp trai ghê…đi xem phim mình ên hả ta???....chắc là có bạn gái rồi mài ơi…đẹp trai quá…uổng ghê…- cả đám con gái xôn xao…đột nhiên…

-Ring…ring..ring…- Gì nữa vậy mại…???...Tút…tút…tút…- Nam nhá máy…

-Ring…ring…ring…- Ê…mài mún chết hả…??? Tút…tút…tút…- trò chọc phá của Nam làm Quân vừa tức vừa mắc cười thằng bạn thân…

Tin…tin..tin..tin…chuông tin nhắn vang lên là của Nam…

-“Haha...tự nhiên hôm nay tao rảnh quá Quân ơi…haha...coi bộ mài coi phim hơi bị khó với tao rồi Quân ơi…hoho…”- Quân đọc dòng tin nhắn rồi phát điên lên vì Nam…

-Cái thằng này…tức quá…làm sao bây giờ…À…CÓ RỒI…tắt máy là mài khỏi phá tao…haha…ngày mai tao sẽ cho mài biết thế nào là lễ độ…- nói đoạn Quân đưa chiếc điện thoại lên tắt nguồn…

==================================================

Lúc này Kent đang trên đường chở nó lại Galaxy…đường phố Sài Gòn bây giờ tấp nập toàn là xe…nó và Kent chỉ có thế nhích nhích từng chút…nó bồn chồn nhốn nháo…mắt luôn nhìn đồng hồ…lo lắng và hồi hộp…

Đột nhiên từ xa…có 1 đám đông đứng bu quanh…xôn xao bàn tán…làm khơi dậy trí tò mò của nó…

-Ủa…có cái gì đằng kia vậy Kent…??? Đụng xe hả…??? – mắt nó hướng về chỗ đám đông hiếu kì hỏi…

-Không biết nữa…- Kent nhìn phớt lờ không quan tâm…

-Lại đó coi thử đi Kent…- nó kều vai Kent thúc giục (hix nhỏ này nhìu chịn ta..)

Kent ngập ngừng quay xe chạy về phía đám đông…nó chen lấn rồi ngóc đầu vào trong đám đông nhìn xem có chuyện gì…trước mắt nó bây giờ là 1 bà cụ đang nằm bất tỉnh trên đường…trước bao nhiêu ánh mắt vẫn đứng đó xôn xao bàn tán…nhưng lại không có 1 ai ra tay đỡ bà cụ dậy hay bỏ ra vài phút gọi xe cứu thương đến…lòng nghĩa hiệp thương người và hay lo chuyện bao đồng đã không cho phép nó ngồi yên 1 chỗ…nó nhanh chóng phóng xuống xe đi đến chỗ bà cụ đang nằm bất động…trước ánh mắt ngạc nhiên của Kent…

-Bà ơi…bà có sao không..??? bà ơi…bà gì ơi…bà tỉnh lại đi..- nó lấy 2 tay đỡ bà cụ ngồi dậy…lây nhẹ người…trước biết bao ánh mắt vô tình đang nhìn nó…

-KENT…SAO CÒN NGỒI ĐÓ…MAU XUỐNG ĐÂY GIÚP HIÊN VỚI – nó quay qua nhìn Kent nói lớn với gương mặt nghiêm nghị…

Kent hoàn toàn bất ngờ trước thái độ của nó…Kent nhanh chóng xuống xe tiến lại chỗ nó và bà cụ…

-Làm sao đây…??? chúng ta phải mau chóng đưa bà vào bệnh viện…- nó nói với vẻ mặt lo lắng

-Đợi Kent 1 chút…- Kent nhìn quanh rồi dắt xe bỏ đi…

========================================

-Cái con nhỏ này sao chưa tới nữa gần đến giờ rồi…- Quân bồn chồn đứng ngồi không yên…mắt nhìn xung quanh tìm bóng dáng nó…

-Nhỏ đó là chuyên gia đi trễ…mình đứng trong này lỡ…hồi nhỏ đó đến không gặp mình…bỏ về sao..??? thôi ra ngoài kia đứng chờ cho chắc ăn…hihi…- Quân vẫn hí hửng bước ra ngoài dựa mình vào 1 cây cột trước cửa rạp…tiếp tục chờ nó…

============================================

Vào lúc này…Kent gửi xe vào 1 quán café gần đó…cùng với nó đón taxi đưa bà cụ vào bệnh viện Chợ Rẫy…mắt nó vẫn liên tục nhìn đồng hồ…vừa lo lắng…phân vân và lưỡng lự…

8h25’ tại bệnh viện…nó và Kent nhanh chóng đưa bà cụ vào trong…các bác sĩ và y tá đua nhau làm công việc của mình…nó đưa tay nhìn đồng hồ…hốt hoảng…

-Hiên mau đi đi…đã trễ hẹn với Quân rồi đó…Kent ở lại đây được rồi…- Kent quay qua nhìn vẻ mặt bồn chồn đứng ngồi không yên của nó nói...

-Ơ…sao…Kent biết…hôm nay…- Chuyện đó hook quan trọng…mau đi đi…- Nhưng mà…- nó nhìn vào trong phòng hồi sức lưỡng lự…

-Yên tâm…đi mau đi…- Kent nhìn nó với ánh mắt chắc chắn….

-Vậy…cảm ơn Kent nha…bye bye…- nói đoạn..nó chạy thật nhanh ra ngoài thì…lại vô cùng sững sờ trước hiện tượng trước mắt…

RÀO….RÀO...ÀO….ẦM…RÀ…ÀO….- 1 cơn mưa lớn không được báo trước đang đổ ầm trước mặt nó…nó như chết lặng người không biết làm gì…và càng thêm lo lắng bối rối khi không thể nào đón được taxi…

Nó như phát điên lên khi không tài nào đón được taxi…và càng lo lắng khi không liên lạc được với Quân qua điện thoại…đột nhiên…nó dung chiếc cặp che lên đỉnh đầu và chuẩn bị lao người ra đường trước cơn mưa lớn vẫn vô tình đổ xuống…thì…

-NGUY HIỂM….-HIÊN ĐỊNH LÀM GÌ THẾ HẢ…??? - 1 chiếc xe chạy với vận tốc thật nhanh lao về phía nó…Kent nhanh chóng kéo nó vào…tức giận nhìn nó quát lớn…

-BUÔNG HIÊN RA…Hiên phải đến Galaxy ngay…đã trễ rồi…

-HIÊN MUỐN CHẠY BỘ LẠI ĐÓ SAO…??? BÌNH TĨNH LẠI ĐI…- Kent trừng mắt nhìn nó quát lớn…vô tình dập tắt sự dại dột háo thắng nhất thời…

Nó ngồi bẹp xuống bậc thềm trước cổng bệnh viện…mắt thẫn thờ nhìn cơn mưa ngày 1 lớn vẫn cứ rơi...tay siết chặt chiếc điện thoại…cảm giác khó chịu…lo lắng…vẫn luôn rạo rực trong lòng…

-Lần nào Hiên cũng đến trễ hết…đôi khi ngủ quên lại cho cái tên đầu heo đó leo cây nữa..hi`..nhưng…hix…lần này…Hiên…- nó ngập ngừng nói…đưa bàn tay lên nhìn với đôi mắt đã nhòa đi…cùng với nụ cười chua xót…

-Ấn Quân nhất định sẽ đợi Hiên…cậu ấy nhất định sẽ đợi đến khi nào Hiên đến và…mắng Hiên 1 trận…- Hihi…cũng phải…tên đầu heo đó nhất định sẽ đợi Hiên đến…sẽ đợi đến khi Hiên đến…nhất định là như vậy…- câu nói đùa của Kent…làm nó ngẹn ngào ở cổ…2 dòng lệ cứ thế lăn dài trên má…len lỏi đau đấy là 1 cảm giác…hơi nhói ở tim…

Chợt Kent khẽ cười nắm lấy tay nó…cái nắm tay thật ấm áp…nhưng…nó vẫn cảm thấy lạnh giá đâu đó…khi thiếu vắng đi nụ cười quen thuộc của ai đó…1 nụ cười mang lại cảm giác ấm áp gần gũi…

===================================

Mưa vẫn rơi…từng giọt…nặng hạt…Quân vẫn đứng đó…trong lòng vừa tức giận nhưng lại vừa lo lắng khi suy nghĩ về nó…

-Hắ..tt…xì..ì…iiii…ư..ư…lạnh quá…- cơn mưa nặng hạt mang theo từng cơn gió nhè nhẹ lạnh buốt như xé da xé thịt…Quân co rúm người lại…2 tay cọ xát vào nhau tạo ra hơi ấm…

-Củ tỏi…bà mà đến là bà chết chắc với tui rồi…hắt..ắt…xì..iii…Nhưng tại sao…nhỏ đó vẫn chưa đến…??? có chuyện gì xảy ra chăng…??? Hay…không không đã móc nghéo rồi…nhất định nhỏ đó sẽ tới…nhất định…- Quân vẫn cố trấn an bản thân và tự biện minh cho nó…

=====================================

9h25’…Mưa vẫn rơi đều…và từ từ vơi dần đi…thưa thớt....nhưng….những hạt mưa lất phất nhè nhẹ tạo ra cơn mưa phùn vẫn cứ tiếp diễn…lòng nó càng thêm rối bời khi thấy mưa mãi vẫn không dứt hẳn…

-Hiên phải đi đây…Hiên không thể đợi được nữa…- nói đoạn nó nhanh chân bước ra lề đườn ra hết sức bắt đón taxi…Kent không nói gì vẫn lẳng lặng đứng đó…luôn dõi theo nó…thầm nở 1 nụ cười…

-TAXI…- đột nhiên nó lao người ra ngoài…2 tay dang ngang chặn đầu 1 chiếc taxi…

-KÉT..ÉT…TTT…CON NHÓC KIA…BỊ ĐIÊN HẢ??? – chiếc xe thắng gấp…mang theo những lời giận dữ của bác tài xế…Kent hốt hoảng chạy lại…

-Cháu xin lỗi…cháu muốn đi lại rạp chiếu phim Galaxy…

-Không có đi…bây giờ đường phố ngập nước lênh lắng…chạy không được…

-Làm ơn…chúng cháu sẽ trả tiền gấp đôi…- Kent bước lại nhìn bác tài xế nói…

=========================================

Cơn mưa phùn cứ thế vẫn lất phất rơi dưới ánh đèn đường mờ ảo…Quân vẫn đứng đó…thất vọng…hoang mang…hụt hẫng…nhưng vẫn lo lắng…

-Quân…mài đúng là thằng ngốc…cái trò chơi trẻ con đó mài cũng tin nữa hả…??? Hì…đứng chờ dưới mưa như thằng điên…chỉ vì cái lời hứa không hề có giá trị đó sao…hì…AAAAAA…- Quân giận dữ đạp chân vào cây cột…với ánh mắt buồn muốn nhòa đi trong mưa…

-Củ tỏi…”lời hứa”…chỉ là trò chơi trẻ con thôi sao…??? Thì ra…chỉ có thế thôi…hì…- Quân thẫn thờ bước đi…mang theo vết thương vô hình…nhói ở tim….

=========================================

Chiếc xe taxi dừng lại trước cổng Galaxy…nó nhanh chóng mở cửa phóng xuống chạy như bay vào rạp…Kent ngồi trong xe mắt luôn dõi theo nó và thầm nở 1 nụ cười…

-Quay lại bệnh viện đi bác…- Kent quay sang nhìn bác tài nói…

Lúc này…nó nhanh chân chạy vào rạp…mắt lia lịa tìm kiếm bóng dáng quen thuộc…từng dòng người cứ thế đi qua…nó vẫn tìm kiếm trong vô vọng…nó thẫn thờ và buồn bã…bước đi xuống từng bậc thềm trước cổng Galaxy...

-Haha…mài thử đi…haha…đưa tao coi mài…ê…nhìn kìa…em đó cũng được đó mại…haha…- 2 tên con trai tiến gần lại nó…

Nó vẫn vô hồn cúi mặt bước đi…đột nhiên nó đứng sựng lại khi thấy đôi giày converse trước mặt…1 nụ cười vui mừng nở trên môi…nó nhanh chóng ngẩng đầu lên…

-Em…sao đi xem phim có 1 mình vậy…??? hay đi chung với 2 anh nha…- nụ cười tắt hẳn trên môi…khi trước mặt nó bây giờ là 2 tên con trai hoàn toàn xa lạ…

-Làm ơn tránh ra…- nó hậm hực nói...và tiếp tục bước đi…nhưng vẫn bị 2 vật cản chắn lối…

-Mấy người muốn gì…??? Tui không quen mấy người…tránh ra…- nó tức giận quát lớn…

-Làm gì dữ vậy em…trước lạ sao quen mà…đúng không…haha…- AA…BỐP..ỐP…TRÁNH RA…- nó đưa chiếc cặp lên chọi về phía 2 tên con trai đang muốn giở trò…

-MÁ…con này chảnh…ngọt ngào không muốn hả…vậy thì đừng có trách anh mài nhá…- 1 thằng giơ tay lên tiến về nó…

-AAAA…ẤN QUÂN…- nó sợ hãi ngồi xuống…2 tay bich mắt…kêu lớn…

-BỐ…ỐP…PPP…BI..INH….- nó từ từ mở mắt khi thấy không có chuyện gì xảy ra với mình… nghe thấy tiếng đánh nhau…nó ngước nhìn…hoàn toàn bất ngờ và sững sờ…

Trước mắt nó là cuộc chiến 1 chọi 2 đang diễn ra…mắc dù chỉ thấy được từ đằng sao…nhưng hình dáng đó…cách đánh nhau…đều rất quen thuộc với nó…

-Đầu heo…- nó khẽ kêu lên trong bất ngờ và vui mừng…khi nhận ra rằng đó là Quân…

-BỐP…ỐP…- dám đụng đến bạn tao…- BỐ…ỐP… mài muốn chết hả…??? – Quân tức giận đánh liên tục…làm 2 thằng sợ hãi kéo nhau bỏ chạy…

Nó vẫn đứng đó trong ngỡ ngàng mắt luôn hướng về Quân…Quân từ từ tiến lại gần nó…

-Tại sao lại đến đây??? nếu thật sự không muốn đến thì đừng có miễn cưỡng…- Quân nhìn nó lạnh lùng nói…

-Không phải đâu…tại vì lúc nãy trên đường đi…tui và Kent…- ĐỦ RỒI…lại là Kent..hì…thì ra…đối với cô…Kent lại quan trọng như vậy sao…quan trọng hơn cả lời hứa…”móc nghéo”…”nhất định sẽ đến”…hì…điên thiệt…TÔI ĐIÊN VÀ NGỐC ĐẾN MỨC ĐỨNG DƯỚI MƯA CHỜ CÔ GẦN 1 TIẾNG MẤY CHỈ VÌ CÁI LỜI HỨA “MÓC NGHÉO” TRẺ CON ĐÓ…còn cô…thì ra…hì…là Kent…lại là Kent…TẠI SAO LÚC NÀO CŨNG LÀ KENT…- Quân nắm chặt vai nó hét lên trong giân dữ…như xả ra hết bao nhiêu dồn nén….

-PHẢI…TUI ĐÃ ĐẾN TRỄ…NHƯNG TUI KHÔNG HỀ THẤT HỨA…VÌ VỚI TUI LỜI HỨA ĐÓ…CÁI MÓC NGHÉO ĐÓ…MÃI MÃI CÓ GIÁ TRỊ…ông có biết trên đường đi đến đây tui và Kent đã gặp phải 1 bà cụ bất tỉn trên đường…??? tui vừa bối rối vừa phân vân khi nghĩ về ông và bà lão đó…ÔNG CÓ BIẾT TUI ĐIÊN LÊN NHƯ THẾ NÀO KHI KHÔNG ĐÓN ĐƯỢC TAXI…TUI LO LẮNG NHƯ THẾ NÀO KHI KHÔNG THỂ LIÊN LẠC ĐƯỢC VỚI ÔNG KHÔNG HẢ…??? – nó nói trong dòng lệ ngẹn ngào…trước ánh mắt bất ngờ của Quân…

-Tui vẫn đến đây…mặc dù tui biết là đã quá trễ…nhưng tôi vẫn đến…VÌ LỜI HỨA…VÌ CÁI MÓC NGHÉO ĐÓ…VÌ TUI TIN…TIN RẰNG ÔNG CŨNG NGHĨ NHƯ TUI…ĐƯỢC CHƯA…NHƯ THẾ ĐÃ ĐƯỢC CHƯA…- nó bật khóc và quay lưng bỏ chạy…nhưng…đột nhiên…

Quân nhanh chóng nắm lấy tay nó…kéo nó vào lòng…ôm chặt không nói gì và nhẹ nhàng đặt lên môi nó 1 nụ hôn…1 nụ hôn thật ấm áp…trước cơn mưa phùn vẫn lất phất rơi…nụ hôn như xua tan đi tất cả…những giận hờn…cái lạnh giá…và những giọt lệ…thay vào đó…và niềm hạnh phúc đang len lỏi trong lòng… ( ôi thiệt là lãng mạng quá đi )
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 2:02 pm

Sau giây phút vô cùng lãng mạng và hiếm hoi đó là 1 không gian vô cùng căng thẳng…Nó thì câm như hến…mặt mài đỏ bừng và người nóng ran khi nghĩ đến cảnh tượng lúc nãy…nó ngại và ngượng đến mức luôn giữ khoảng cách với Quân…còn Quân vừa chở nó vừa run cầm cập vì lạnh…những hình ảnh lúc nãy cũng không ngừng hiện lên trong đầu làm Quân cũng ngại ngùng không kém…nhưng lâu lâu…1 nụ cười thú vị lại hiện lên khuôn mặt baby….đoạn đường về nhà càng lúc càng dài…đắm chìm trong im lặng…

Két…ét…ttt…- Quân thắng xe ngay trước cổng nhà…nó lấy tay ngại ngùng che mặt…đi nhanh vào nhà…đột nhiên…

-Củ Tỏi…- nó giật bắn người…hồi hộp và lo sợ khi nghe tiếng Quân gọi…

-Hix…trời ơi…vụ gì nữa đây…hix…làm sao đây…huhu…- nó hồi hộp thầm nghĩ…và không dám quay đầu lại…

-Hì..hì..- Quân cười thầm khi thấy phản ứng sợ sệt ngại ngùng của nó…

-Trả cái nón bảo hiểm đây…bộ muốn đội vô nhà luôn hả…- Quân vừa nói vừa quay ra sân cười lén…

-Hả…à..à…haha…trả nè…- nó ngạc nhiên sờ lên đầu…thở phào nhẹ nhõm và nhanh chóng tháo chiếc nón bảo hiểm đưa Quân…3 chân 4 cẳng chạy lên lầu…

-Hì…hì…đồ ngốc…hơ..hơ…hắ..ttt…xì..ì..iii….hi x…lạnh quá…- Quân rùng mình vì lạnh…

================ ===================

-Ôi trời ơi…mình điên lên mất…phải làm sao đây…trời ơi…hix…tại sao cái tên đầu heo đó dám…- nó sờ lên môi đỏ cả mặt khi hình ảnh lãng mạng giữa nó và Quân hiện lên…

-AAAA…không được nghĩ…không được nghĩ…đi đi…TRỜI ƠI…hix…đó là hụ hôn đầu của mình mà…huhu…sao hắn dám…hhuhuhuh…- nó quơ tay múa chân…đập đầu vào tường trông rất đau khổ khi bị Quân cướp đi nụ hôn đầu haha…

==========================

-Hắt…ắt…xì..iii…tại mình lạnh hay có ai đang chửi mình vậy ta??? – Quân khịt khịt mũi…

-Lạnh quá…thay đồ cái đã…- Quân bước đi lạng choạng tiến lại tủ quần áo…[/font]

=========*****===========

Nó vẫn ngồi đó…thầm đau xót và tiếc nuối nụ hôn đầu tiên…

-Tên đầu heo đó…dám đánh cắp nụ hôn đầu của mình…mình phải đòi lại công bằng..hix…- nói đoạn nó mở cửa đi qua phòng của Quân để đòi lại công bằng…(đòi sao ta??? Chắc hun thêm 1 cái nữa hoho)

-RẦM..ẦM…ĐẦU HEO...tại sao hôm nay ông lại…ông có biết đó là…....ẤN QUÂN…- nó đập cửa đi vào lớn tiếng định hỏi tội Quân…thì vô cùng bất ngờ khi thấy Quân nằm bất tình trên sàn nhà….

-Ê…Ê…ông bị gì dạ…nè…tỉnh lại đi…trời ơi…sao nóng thế này…- nó lây người Quân và cảm thấy lo sợ khi thấy toàn thân của Quân rất nóng…(hix…bệnh roài huhu…tội nghiệp quá..)

-Chết rồi…hắn sốt rồi…mình phải làm sao đây…???? – nó lo lắng suy nghĩ tìm cách…

-Phải rồi…đỡ lên giường trước…rồi tính gì tính…Á..Á.AA…ui da…sao mà ông nặng quá vậy…- nó nhanh chóng đỡ Quân lên giường…mất đà…té xuống…và Quân đè lên người nó…

-Nóng quá…sao càng ngày càng nóng vậy trời…ủa??? sao đồ của ông ấy lại ẩm ướt quá vậy??? – nó chau mài thắc mắc…và từ từ…nhớ lại...

-TÔI ĐIÊN VÀ NGỐC ĐẾN MỨC ĐỨNG DƯỚI MƯA CHỜ CÔ GẦN 1 TIẾNG MẤY CHỈ VÌ CÁI LỜI HỨA “MÓC NGHÉO” TRẺ CON ĐÓ”…....đồ ngốc…hix…- nó nhìn Quân chau mài nói với ánh mắt chua xót…

-Chết rồi…mình phải làm sao đây…hạ nhiệt…đúng rồi phải hạ nhiệt…nhưng…làm sao..??? aaaa…– nó bối rối…đi tới đi lui lo lắng…bứt tóc bứt tai suy nghĩ

-ĐÚNG RỒI…cởi cái bộ đồ ẩm ướt này ra cái đã…- nói đoạn nó leo lên giường…định cởi chiếc áo sơ mi ra…

-Trời ơi…mình đang…đang…làm cái gì vậy…vậy…trời…???? - nó sựng lại…mặt đỏ bừng…ngại ngùng...

-Không có gì hết…đúng…mình đang cứu người…đúng rồi…là cứu người…đừng ngại…Á Hiên…bình tĩnh…mau cởi đi…mình đang cứu người mà…hix…mình thiệt là cao cả…- nó vừa bối rối vừa hồi hộp…nhắm mắt lại quay mặt sang chỗ khác…2 tay mò mẫm nút áo…đột nhiên…
====================== ========================
-Trời ơi…mình đang…đang…làm cái gì vậy…vậy…trời…???? - nó sựng lại…mặt đỏ bừng…ngại ngùng...

-Không có gì hết…đúng…mình đang cứu người…đúng rồi…là cứu người…đừng ngại…Á Hiên…bình tĩnh…mau cởi đi…mình đang cứu người mà…hix…mình thiệt là cao cả…- nó vừa bối rối vừa hồi hộp…nhắm mắt lại quay mặt sang chỗ khác…2 tay mò mẫm nút áo…đột nhiên…

-Bà…bà…muốn…muốn cướp…đời trai..của..của tui…hả…??? đồ…háo sắc… – Quân ngồi dậy…nắm chặt lấy tay nó…thở dốc mệt mỏi nói…

-Tui…tui…chỉ…chỉ là…- BỊCH....- nó bối rối cà lăm nói…thì…đột nhiên Quân ngã người tựa vào vai nó…khoảng cách rất gần…gần đến mức nó cảm nhận rõ được hơi thở dốc…mệt mỏi và có hơi nóng từ Quân…mặt nó đỏ ửng lên…tim đập nhanh…1 cảm giác gì đó rất lạ đang len lỏi…nó nhanh chóng đặt Quân nằm xuống…

Nó từ từ…ngại ngùng gỡ từng chiếc cúc áo…

-Hihi…tui cứ tưởng ông be lắm chớ…haha…thì ra toàn là be sườn…- nó cười thích thú quên cả ngại ngùng khi thấy 2 hàng dao thái của Quân….

-Phù…xong cái áo…còn cái…trời ơi…không phải chứ??? – nó méo mỏ…nhăn mặt nhìn xuống chiếc quần jean ẩm ướt của Quân…

Nó từ từ tiến lại…chau mài suy nghĩ…và tìm cách lột bỏ chiếc quần jean…

-Làm sao đây…??? mình điên lên mất…ôi trời ơi…- nó nhăn nhó…

-Hay…mình bỏ qua bước này đi…phải rồi ”phần dưới” chắc không có dễ bị bệnh đâu…phải rồi…”phần dưới”…chắc là không sao đâu…- nó đỏ ửng cả mặt…

================================

Nó vẫn ngồi đó túc trực chăm sóc…đắp khăn ấm cho Quân…lâu lâu lại lấy tay sờ lên trán…thời gian cứ thế trôi…nó ngồi đó chăm chú nhìn khuôn mặt baby đang ngủ say…

-Không ngờ lúc ông ngủ lại dễ thương như vậy..??? ai như hằng ngày…ông cứ như chó điên haha…- nó nhìn Quân chăm chú…

-Mắt to…long mi dài…mũi cao…da trắng…chiều cao lý tưởng…hix…ông trời thiệt là bất công...tại sao mấy cái đẹp đều hội tụ vô ông hết trơn vậy hả…??? – nó lấy tay cốc nhẹ vào đầu Quân

-Đầu heo…tại sao ông lại đứng đó dầm mưa để chờ tui…??? Tại sao ông không bỏ về như mấy lần trước…??? sao ông ngốc thế hả??? – mắt nó dịu lại nhìn Quân…

Đột nhiên…những ngón tay nhỏ bé của nó khẽ chạm vào những ngón tay dài đang tỏ ra hơi nóng…bàn tay nhỏ nhắn xen khẽ với nhau…nắm chặt…từ từ nó nâng bàn tay ấy lên…

-Tui…xin lỗi…ông đừng có bệnh nữa…hix…- nó khẽ nói…ánh mắt mún nhòa đi...tay nắm chặt…1 chút ray rứt…

Không gian cứ thế đằm chìm trong màn đêm…nó nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ…thời gian cứ thế cũng lẳng lặng trôi…đâu đó trong căn phòng nhỏ…2 trái tim đang từ từ hướng về nhau…

===============&)================

Những ánh nắng của sáng sớm nhẹ nhàng đánh thức Quân…Quân dần mở mắt…nhìn quanh phòng…và bắt gặp nó đang vô tư ngủ say trên cánh tay của mình…Quân thích thú nhìn nó chăm chú…nhẹ nhàng khẽ lướt những ngón tay lên khuôn mặt nó…

-Thịch…thịch…thịch…- Quân đưa tay lên ngực và nhìn nó…

-Lại là cảm giác này…cảm giác của ngày hôm qua??? Sao lại…mình…không lẽ đã…chắc là không đâu…- Quân nhìn nó chau mài thầm nghĩ…

-Ư…ư…hơ…- nó tư từ tỉnh giấc…Quân nhanh chóng nhắm mắt lại…giả vờ…

-Ôi trời ơi…cái lưng của mình…- nó dụi mắt…vươn vai…và nhanh chóng chồm người về phía Quân...

-Hạ sốt rồi…hì…mừng quá…hì…- nó đưa tay sờ lên trán của Quân…thở phào nhẹ nhõm…nở nụ cười vui mừng…

Những ánh mắt của sáng sớm vẫn len lỏi rọi vào căn phòng…khuôn mặt baby đã đẹp lại càng thêm cuốn hút…nó tiến lại gần Quân chăm chú nhìn…

-Đẹp…đẹp thiệt…- nó vẫn chăm chú nhìn Quân không chớp mắt…đột nhiên…

-Chớp…chớp…AA…- Quân mở to mắt nhìn nó….làm nó giựt mình đứng bật dậy mất đà ngã người ra sao…Quân nhanh chóng nắm tay nó kéo lại...

Nó ngã vào lòng Quân…4 mắt chăm chú nhìn nhau…không gian như dừng lại…

-Bà có biết là bà nặng lăm không…??? muốn nằm trên người tui bao lâu nữa hả??? Câu nói của Quân làm nó trở về hiện thực… ngại ngùng và nhanh chóng đứng dậy…

-Hì..hì..- Quân lén nở 1 nụ cười thích thú trước thái độ của nó…

-"Trời à…mới sáng sớm mà mình đã làm cái quái gì vậy nè…hix…thiệt là ngại quá…"- nó nhăn nhó mặt mài suy nghĩ…

-Ông…ông thức hồi nào thế hả…??? – nó ngẩng đầu lên nhìn Quân nói…

-Hihi…à…để xem…đủ để nghe hết nhữn gì đáng để nghe…- Quân vừa nói vừa cười thích thú...

-HẢ…???? ÔNG…ÔNG…– nó ngại ngùng quát lớn…đột nhiên Quân từ từ tiến lại nó…Quân càng tiến lại…nó càng lùi bước…

Khoảng cách ngày càng gần…và nó không thể nào lùi bước được nữa khi đã đứng sát tường…Quân vẫn không ngừng tiến tới…nó sợ hãi…nhắm mắt lại…Quân cúi nhẹ đầu xuống kề sát vào nó…
]========================== =======================[
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 2:03 pm

========================================
Khoảng cách ngày càng gần…và nó không thể nào lùi bước được nữa khi đã đứng sát tường…Quân vẫn không ngừng tiến tới…nó sợ hãi…nhắm mắt lại…Quân cúi nhẹ đầu xuống kề sát vào nó…

-Tối qua…bà đã làm gì tôi hả…??? Póc… - Quân nghiêng đầu nói nhỏ vào tai nó…và bún nhẹ vào tai nó…

-Tui…tui…làm…làm gì là làm gì hả??? – nó mở to mắt bối rối ngại ngùng và ấp úng…

-Nếu tui nhớ không lầm thì…hôm qua tui mặc áo sơ mi chứ không phải áo thun…không lẽ…bà đã…- Quân vẫn không tha cho nó…

-Ê…tại tui…thấy ông sốt..nên tui…tui…mới…- những hình ảnh ngày hôm qua không ngừng hiện lên trong đầu nó…làm nó lúng túng nói không nên lời…

-Chứ không phải bà... “ham muốn” tui sao??? Hahaha…– Quân nhìn nó đăm đăm…nhe răng cười…

-BỐP…ÔP…- nó ngại và ngượng đến mức không biết phải nói gì…tức giận nó đá vào chân Quân…hậm hực bước xuống lầu…

-Haha…vui thiệt…biết thế hôm qua mình dầm mưa lâu chút nữa…ngu thiệt…củ tỏi…hôm nay bà chết chắc rồi…hehe…- Quân ngả người xuống giường cười thích thú…

-AAAAA…cái tên đầu heo đó…dám đem mình ra để chọc phá…đợi đó…ông mà hết bệnh là ông tới số rồi…- nó bực tức nói và móc chiếc đt ra…

-A lô…Thảo hả??? Hôm nay bà xin phép cho tui với ông Quân nghỉ 1 ngày nha…

-Ủa??? sao dạ??? 2 người hẹn hò đi đâu hả??? hahaha…- Thảo vừa thắc mắc và không quên chọc nó…

-Tại ông Quân bệnh…mà nhà không có ai nên tui cũng phải nghỉ ở nhà…

-Cái gì..??? ông Quân bệnh hả??? – Thảo nói lớn làm Nam và Kent quay qua với ánh mắt tò mò…

-Ưh…zị đi ngen…mai mốt tui kể cho nghe…bye bà…- nói đoạn nó tắt máy và tiếp tục bấm bấm…

-Thảo??? Quân bị gì..??? tên đó bệnh sao??? – Nam đi lại chỗ Thảo tò mò hỏi…

-Không rành…mà nghe nhỏ Hiên nói vậy…nên hôm nay 2 đứa nó xin nghỉ…- Thảo nhún vai nói.

-Ủa??? hôm qua nó còn vui vẻ tung tăng đi xem phim mà ta??? Thôi 1 hồi tui lại nhà nó xem sao…- tui đi nữa…

Lúc này…Kent ngồi đó…vừa nghe vừa suy nghĩ…rồi từ từ tiến lại chỗ của Thảo và Nam…

-Nếu 2 người không muốn làm kì đà…thì đừng có lại nhà của Quân…- nói đoạn Kent mỉm cười rồi bỏ đi…để lại đàng sao 4 con mắt đang tròn xoe thắc mắc…

-Trời…tui có nhìn lầm không vậy…??? ông Kent mới cười đó hả??? chuyện lạ nghen…- Thảo dõi mắt theo Kent ngạc nhiên…

Kent bước về chỗ…tiếp tục nhìn xa xăm ra ngoài sân…đột nhiên…Ring…ring…ring….1 số điện thoại lạ hiện lên…Kent nhìn ngập ngừng…

-A lô…??? Vâng…tôi là Minh Trường…xin hỏi…bà là….????

==========================

Lúc này…tại nhà…Quân thì đang ngôi trĩm trệ rung đùi trên giường đọc tạp chí…nó thì bị đài đọa đang hì hục nấu cháo ở dưới bếp…

-Cái tên đầu heo đó…ông mà không bị bệnh thì đừng có mơ tui nấu cháo cho ông…trời ơi…tức quá…sao mình giống làm mọi quá vậy nè…- nó đứng tức tối…

-Củ tỏi…bà ngủ ở dưới luôn rồi hả…??? làm gì mà lâu dạ…tui đói gần chết rồi…- Quân nói vọng xuống lầu…mỉm cười thích thú khi có dịp hành hạ nó…

Nó hậm hực bưng chén cháo lên lầu…

-Cháo đó…- nó trả lời cụt ngủn và nhanh chân bước đi…thì…

-Ê…bà đi đâu dạ..??? – Quân réo lại..

-Đi xuống…ông ăn cháo tui ngồi đây chi…nhìn miệng hả??? – nó quay đầu lại hậm hực nói…

-Ai cho phép bà xuống…??? bà ngồi đây...”đút” cho tui ăn…- Quân bình thản nói…tay chỉ vào chén cháo và cười thích thú…

-CÁI GÌ…HAHAHA…tui nhớ ông bị sốt chứ đâu có bị liệt??? ông tưởng tui là nô tỳ hay sao??? Tui nấu cháo cho ông ăn mà may lắm rồi còn kiu tui đút hả??? ông giỡn mặt với tui đó hả??? - nó quát lớn…

-Haizzz…trước khi bà đi…bà nói 2 đứa nên chăm sóc lẫn nhau…tui chăm sóc bà không bị sứt mẻ gì…đổi lại…hix…tui lại sốt nằm liệt giường thế này…huhu…bà ơi…cháu bà đang bệnh nè…bà ơi…hhuhu….- Quân nằm đó nói với vẻ mặt nhăn nhó…tỏ vẻ đau khổ…

-ĐƯỢC RỒI…TUI “ĐÚT”…- nó hét lớn với vẻ mặt câm hận…

-Tui nể tình bà…hãy đợi đó…1 hồi ông biết tay tui…bây giờ tui nhịn…trời ơi…tức quá…mình chỉ muốn chọi chén cháo vô mặt ổng…- nó thầm nghĩ…nhìn Quân với ánh mắt viên đạn…

-Muốn trả thù thì cũng phải đợi tui khỏi bệnh…còn bây giờ thì bà phải…ngoan ngoãn…chăm sóc tui…haha…- Quân nhìn nó chớp chớp mắt…nhe răng cười thích thú…

-Nói nhiều quá…há cái họng ra…- nó đưa muỗng cháo lên nhìn Quân quát…

-Thổi…thổi đi…nóng lắm…- Quân nhìn nó nũng nịu…

-CÁI GÌ…còn bắt tui thổi nữa hả??? đủ rồi nghen…- nó tức giận

-Chứ sao nữa…cháo nóng mà bà không thổi…bộ tui sốt chưa đủ còn muốn tui bị bỏng lưỡi nữa hả??? – Quân cười bình thản nói…mặc cho nó đang tức xì khói….

-Phù…phù…nè…được chưa…- nó đưa muỗng cháo lên thổi qua loa…rồi “đút” vào miệng Quân…

-Chà…sao hôm nay ăn cháo nó…NGON…ONN….dữ…dữ vậy ta…haha…- Quân nhóp nhép và kéo dài câu nói chọc tức nó…

Sao 1 thời gian nhẫn nhịn thì cuối cùng nó cũng hoàn thành nhiệm vụ…

-Ăn xong rồi…mau mau thay đồ đi…rồi đi khám bệnh với tôi..- nó vừa nói vừa dọn chén…

-Khám bệnh…??? – Quân chau mài nhìn nó…

-Ừh…tui đã hẹn với bác sĩ rồi…- nó mỉm cười bí hiểm…

-Nhưng tui chưa đánh răng rửa mặt…- Quân vẫn dán mắt vào tạp chí và nói…

-CÁI GÌ…chưa…chưa đánh răng…rửa mặt á…vậy…vậy…sao nãy giờ ông ngồi ăn cháo tỉnh bơ vậy hả??? – nó nhìn Quân nhăn mặt…Quân ngẩng đầu lên nhìn nó cười đầy ngụ ý…

10’ sau…tay cầm ca nước…bàn chải đánh răng…mặt hậm hực đầy sát khí…nó từ từ đi lên lầu…

-Lấy có nhiu mà bà cũng lâu lắc…-Quân giả vờ cằn nhằn…

-Ông có tin là tin giết ông tại đây không hả??? sao ông không giỏi mà đi lấy đi…- nó tức tối nói…

-Mau lên đi…phòng khám hẹn lúc 10h đó…

-Mua thuốc uống được rồi…cần gì lại đó khám cho tốn tiền…màu mè nữa…- Quân vừa đánh răng vừa nói…

-Uống thuốc thì làm sao dứt bệnh được…vì vậy ông phải đến phòng khám để “chích” mấy mũi cho hết luôn…- nó nhìn Quân nói và cười thích thú..

-PHỤ..ỤT…TT…CÁI GÌ….CHÍCH Á…- Quân bất ngờ và hoảng hồn trước câu nói của nó…thế là bao nhiêu kem đánh răng rủ nhau định cư trên khuôn mặt đang xì khói của nó…

-Yaaaa…ông làm cái quái gì thế hả..??? AAAA…điên lên mất…không có nói nhiều…ông mau thay đồ đó…15’ sau…tui lên mà ông chưa xong là ông chết chắc với tui…BIẾT CHƯA HẢ??? ôi trời ơi…cái mặt của mình…thiệt là kinh tởm…- nó hậm hực bỏ đi…bỏ lại khuôn mặt đang nhăn nhó của Quân…

===================================

15’ sau…

-RẦM..ẦM…xong chưa…ông làm gì mà lâu thế hả…??? AAAAA….- nó mở cửa xông vào…hốt hoảng khi thấy Quân đang trong tư thế chỉ có mỗi chiếc “underwear” trên người…

-Bà…bà…ham muốn tui lắm hả…??? cái đồ…háo sắc…- Quân nhanh tay với lấy cái quần jean mặc vào…

-Ông…ông…tại sao ông không khóa cửa hả??? – nó quay lưng ngược lại với Quân ngại ngùng nói…

-Bà vào phòng tui…không chịu gõ cửa còn nói nữa hả??? Quân vừa mặc đồ…mặt đỏ lên…

-Xong chưa hả??? – nó vẫn không dám quay đầu lại…

-ĐI…đồ háo sắc…ở chung với bà thiệt là nguy hiểm cho cái “tiết hạnh nam nhi” của tui mà…hix…- Quân nhanh chân bước đi…bỏ lại nó với vẻ mặt nhăn nhó…đỏ ửng…
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 2:03 pm

=======================&) ============================
Két..ét..ttt…Quân thắng xe trước 1 phòng khám tư nhân…nó cởi bỏ chiếc mũ bảo hiểm ra và nhanh chóng đi vào…Quân đứng đó méo mó…mặt mài tái xanh…

Phòng khám đông ghẹt bệnh nhân…nó và Quân ngồi trên ghế chờ đợi…30’ sau…

-Lâu quá…hay đi về đi…- Quân quay qua nhìn nó nói không quên nở 1 nụ cười baby dụ dỗ haha…

-Ngồi-yên- ở -đó- cho- tui…- nó nhìn Quân hằn giọng...

-"Haha…bây giờ ông chết chắc rồi…dám hành hạ tui hả…để coi…1 hồi ông sẽ như thế nào…haha…”- nó lén nhìn qua Quân thầm tưởng tượng và cười thích thú…

SỐ 374…TRƯƠNG ẤN QUÂN….- giọng cô y tá vang lên…làm Quân giật mình… nhăn nhó…hồi hộp...

-MAU--LÊN…- nó trừng mắt ghiến răng nhìn Quân nói…Quân miến cưỡng đứng dậy…nhưng…tay vẫn nắm chặt thành ghế…nhăn nhó…lắc đầu…
==================================

-Há miệng ra…- giọng bác sĩ nhẹ nhàng nói…

-Bác sĩ à…cháu không sao đúng không ạ…thế chỉ cần cho thuốc uống là khỏi phải không ạ…- Quân nhìn bác sĩ với ánh mắt trìu mến cần sự đồng cảm haha…

-Ưh…bệnh đã bớt rồi…lấy toa này mua thuốc uống 3 ngày và nhớ giữ gìn sức khỏe…- nói đoạn bác sĩ cuối xuống viết toa thuốc…Quân thở phào nhẹ nhõm…và nở nụ cười vui mừng…đột nhiên…

-Được rồi…đưa tay ra…- nói đoạn bác sĩ cầm 1 ống tiêm đưa lên…

-Cái gì vậy ạ…sao…sao lại chích ạ…không phải chỉ cần uống thuốc là khỏi sao ạ…???- Quân tái xanh mặt mài luống cuống…sợ hãi…

-Tiêm và uống thuốc cùng lúc sẽ hiệu quả hơn…với lại sẽ dứt bệnh luôn…được rồi đưa tay ra…- Không cần đâu ạ…cháu không muốn chích đâu…uống thuốc được rồi ạ…- Quân bối rối…sợ hãi…đứng bật dậy nói to…làm nó ngồi bên ngoài không biết gì tò mò đi vào…

-Sao vậy…không lẽ con trai mà sợ chích thuốc à…??? – câu nói của bác sĩ làm Quân ngượng đỏ cả mặt khi thấy nó đang đứng khúc khích cười…

-Cháu…cháu…mà sợ á…haha….bác sĩ biết đùa gê…được rồi…chích…chích đi ạ….- Quân gượng cười nghiêm giọng….và miễn cưỡng ngồi xuống hồi hộp…mặt mài nhăn nhó khi nhìn thấy cây tiêm thuốc…

-AAAAA….ĐAU QUÁ…AAAAA….- Quân nhắm mắt lại…la lớn lên…

Sao mấy giây không thấy động tĩnh gì…Quân từ từ mở mắt ra…

-Hahahahaha…- nó đang đứng ôm bụng cười nghiêng cười ngả…

-Cậu làm gì mà hét to lên thế hả??? tui vẫn chưa làm gì hết mà…- bác sĩ điềm tĩnh nói….trước khuôn mặt đơ ra và xấu hổ của Quân…

-Ha...tại…tại…cháu…ha…haha…- Quân gượng cười xấu hổ…mặt mài vẫn tái mét sợ hãi….nó thì vẫn đứng kế bên bịch miệng khúc khích cười…và âm thầm móc trong túi ra chiếc điện thoại…chụp lại những khoảnh khắc hiếm có…

-Vậy…bây giờ chích được rồi phải không??? – Dạ…dạ…được rồi…- Quân nhăn nhó…lấy tay lên che mặt…

Bác sĩ lấy bông gòn tẩy trùng vào cánh tay của Quân…và nhẹ nhàng từ từ đưa mũi tiêm vào….

-Ư…aa…aaa…đau….aaa…-đột nhiên Quân đưa tay kéo nó lại…nhắm chặt mắt lại…áp sát mặt vào người nó…khẽ nhăn mặt…nó đơ người ra trước hành động của Quân và chỉ biết đứng im bất động…bác sĩ thì nở 1 nụ cười hiền nhìn 2 đứa….

===============================

-Hix…hix…- Quân bước ra khỏi phòng khám…nhìn vết thương trên tay đang sưng nhẹ lên…nhăn nhó xuýt xoa…

-Sưng có tí xíu…íu…mà làm gì ông cứ nhoi nhoi như vòi…- nó chề môi nhìn Quân nói…

-Đau lắm đó…vừa đau…vừa rát…vừa nhức…lại ngứa nữa…hix…đụng đến lại sợ nhiễm trùng…hix…khó chịu lắm bà biết không??? – Quân nhìn nó nhăn nhó…nũng nịu…(nhõng nhẻo kìa trời haha)

-Đâu đưa coi…- nó kéo tay Quân lại đưa lên chăm chú xem xét…

-Đó thấy chưa…đỏ hết rồi…hix…- Quân nhìn nó chu mỏ…nũng nịu với khuôn mặt baby…(đã đẹp mà còn vậy nữa…giết người kìa trời haha)

-Thôi được rồi…đừng có ở đó mà la nữa…1 hồi tui mua kem cho ăn hén…- nó nhìn Quân cười nói…

-Bà tưởng tui là con nít còn bú sữa hả??? cái gì mà mua kem hả????...tui chỉ thích ngậm kẹo thôi…BIẾT CHƯA…hix…thiệt là đau quá đi…– Quân chau mài nhìn nó quát rồi hậm hực bỏ đi…bỏ lại nó đứng đàng sau nhìn theo đơ người vài giây…cười thú vị…

==================*)====================

-Nè…chở tui lại chợ đi…- nó ngồi đằng sau kều vai Quân…

-Lại đó làm cái gì..??? – Quân vừa ngậm kẹo vừa nói…

-Công nhận…ông đẹp trai…nhà giàu…chỉ tội cái là ngốc như con cóc…ghẻ….đi chợ đương nhiên là để mua đồ ăn…ông có thấy ai đi chợ để tắm nắng chưa…????

-Ai không biết là bà đi chợ để mua đồ ăn…ý tui là tại sao bà không đi siêu thị ở gần nhà mà lại đi chợ…ở chợ vừa dơ lại vừa hôi…KHÔNG ĐI…- Quân dừng xe ngay đèn đỏ…ngậm kẹo hậm hực nói…

-Xì...đúng là công tử bột…ông đừng có nói với tui là đó giờ ông chưa đặt chân lại cái chợ nha…- nó nhón người ra trước hỏi…

-Công nhận…bà vừa xấu mà còn chậm tiêu nữa…tui đã nói là ở chợ vừa dơ lại vừa hôi…thì tại sao tui lại phải đi chợ chứ hả???? đi siêu thị có phải hay hơn không…???- Quân quay nhẹ đầu ra sau nói…

-PÓC….không có nói nhiều…tui nói đi chợ là đi chợ…BIẾT CHƯA HẢ???? – nó giơ tay lên pún mạnh vào lỗ tai của Quân quát lớn…

-Ây…da…đã nói là đi siêu thị…sao bà lì thế hả??? – Quân đưa tay lên xoa xoa…quay ra sao quát lại….

-ĐI CHỢ….SIÊU THỊ….ĐI CHỢ….SIÊU-THỊ…- cuộc chiến vẫn không ngừng…

-TIN…TIN…TIN…TIN….2 ĐỨA KIA….CÓ CHẠY KHÔNG HẢ...???? LÀM CÁI GÌ THẾ…???- giọng nói lớn tiếng phía sau cắt ngang cuộc chiến…Quân ngẩng đầu lên nhìn…mới biết là đã đèn xanh…thế là cả 2 nhanh chóng dọt lẹ…bỏ lại đằng sao những tiếng la hét không ngừng…

===================== ===================

Cuối cùng, cuộc chiến cũng kết thúc…Quân đành ngậm ngùi nghe theo lời nó đi đến chợ…khi bị nó hâm dọa là sẽ lăng xê chuyện Quân sợ tiêm thuốc lên tất cả diễn đàn…phát tờ rơi cho tất cả học sinh nữ trong trường và được tặng kèm 1 tấm hình Quân đang nhăn nhó…mếu máo…haha

Chợ hôm nay vẫn như mọi ngày…tấp nập…xôn xao…chen lấn giữa người bán lẫn người mua…nó nhanh nhẹn luồng lách đi lên phía trước…Quân thì vẫn bị kẹt giữa đám đông đang xô đẩy nhau…nó quay đầu lại nhìn….

-Ông làm gì mà cứ đứng ở đây hoài vậy hả??? 1 hồi lạc bây giờ…mau đi theo tui…- nói đoạn nó nắm lấy tay Quân kéo đi…nhưng nó đâu biết với hành động vô tư…tự nhiên ấy đã làm ai đó xuyến xao vài giây…haha…

=====================================

-Ê…hôm nay ông muốn ăn cơm với cái gì…??? À…ông thích ăn canh chua mà phải không??? vậy…làm 1 món canh, 1 món xào với 1 món kho đi hén…- nó quay sang nhìn Quân nói…

-Bà…bà cũng biết nấu nữa hả..??? tui mới vừa hết bệnh à nghen…– Quân nhìn nó chau mài nghi ngờ…

-Ờ…thì…trời ơi có gì đâu…dễ ợt à…tui thấy trên tivi hoài…yên tâm…- nó nhìn Quân cười nói…

-Thiệt không đó...tui còn yêu đời lắm nghen…- Quân vẫn chau mài với vẻ mặt không mấy tin tưởng vào khả năng của nó…

-YÊN TÂM…tui mà...cái gì chứ mấy cái đó là chuyện nhỏ…đi…- nói đoạn nó lại lôi Quân đi…

Tại khu rau cải….

-Cái đó là củ gì dạ???? củ dềnh hả..???– Quân cầm củ su hào lên hỏi nó…

-Ờ…khoai môn đó mà…- nó đưa tay chỉ nói…Quân thì đứng đó gật đầu như hiểu ra..

-Su hào đó em ơi…không phải khoai môn hay củ dềnh đâu…- tiếng chị bán rau cải làm nó quê ngượng đỏ cả mặt…Quân thì đưa tay lên bịch miệng cười khúc khích…

Sao 15’ quần quại mò mẫm tìm kiếm ở khu rau cải…cuối cùng nó cũng mua được đầy đủ nguyên liệu…

-Cô ơi…miếng thịt này bao nhiêu vậy ạ…???- nó lấy tay cầm miếng thịt heo lên hỏi…Quân đứng kế bên ăn snack…

-Miếng đó 4…-Miếng đó mỡ nhiều quá…- Quân quay qua nói làm cắt ngang câu nói của bà bán thịt…nó nhìn nhìn rồi bỏ xuống…tiếp tục lựa…

-Vậy miếng này bao nhiêu vậy cô…???- nó đưa lên 1 miếng thịt khác hỏi…

-Ờ cái đó…- Miếng này nhìn chắc thịt dai lắm…lựa miếng khác đi…- Quân vừa nhóp nhép nhai vừa nói…không để ý khuôn mặt đang biến dạng của bà bán thịt heo…

-Miếng này được không??? - Máu me tùm lum…ghê quá…miếng khác…

-Hay miếng này..??? -Eo…tanh quá…miếng khác…

-Miếng này…khác đi…miếng này…thôi…miếng này…ư ư….- nó và Quân vẫn đứng đó lựa qua lựa lại lựa tới lựa lui…đột nhiên…

-2 CÁI ĐỨA KIA…ĐỨNG LỰA NÃY GIỜ CUỐI CÙNG LÀ CÓ MUA HAY KHÔNG HẢ?– bà bán thịt heo quát lớn…tay cầm con dao đập mạnh xuống tấm thớt…

-Miếng này…miếng này…- nó và Quân tái xanh mặt mài sợ hãi…đứng nép mình vào nhau…đồng thanh đồng thủ…tay đưa miếng thịt lên nhìn bà bán thịt heo e dè…run rẩy…

======================================

-Bán thịt mà cứ như phần tử khủng bố á trời…thiệt là kinh dị…- Quân đưa tay lên lau mồ hôi…nói với khuôn mặt vẫn còn lưu luyến chút sợ hãi…

-Ông còn nói nữa hả??? tại ông không á…miếng này không được…miếng kia cũng không được…đứng lựa tới lựa lui…may mà bà đó không đốt phong long tui với ông…hix…thôi đi về..còn nấu cơm nữa…- nói đoạn nó đưa mấy túi đồ cho Quân…nhanh chân bước đi…

-Ê…bà phải cầm tiếp tui chứ…Ê…Ê…CỦ TỎI…- Quân xách mấy túi đồ trên tay chạy gọi với theo nó…
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 2:04 pm

Sau 15’ đi chợ...nó và Quân cũng trở về nhà với khuôn mặt bơ phờ, mệt mỏi...

-Trời ơi…thiệt là thoải mái quá đi…- Quân nằm dài trên chiếc ghế sofa…

-Còn nằm đó nữa hả??? vô làm tiếp tui coi…- từ trong bếp nó ngóc đầu ra réo…

-Chuyện nấu nướng là chuyện của đàn bà, con gái mí người…đàn ông con trai như tui đâu có biết làm cái gì đâu à…hihi…- Quân nằm xem tivi nói vọng vô và lén cười khúc khích…

-Tui đếm từ 1 đến 3 ông mà không lết cái thây vô đây…là ngày mai tui lăng xê ông thành người nổi tiếng liền hahaha…- nó ngồi cười khoái chí khi thấy Quân 3 chân 4 cẳng chạy vào…

-Bắt tui vô đây làm gì đây??? tui nói trước là tui không có biết làm gì hết à nghen hehe…- Quân ngước mặt lên trời vừa hút sáo vừa nói…

-Haizzzz…ta nói a…cấp này trong trường yên ổn quá…để ngày mai tui tạo cho ông mí cái scandal cho có chuyện để bàn…cho nó vui nhà vui cửa hén…hahha- nó nhìn Quân với ánh mắt trìu mến…

-Bà…bà…hay lắm…tui-nhịn…làm cái gì…nói mau lên…- Quân hằn giọng hậm hực…

-Làm cá…- nó vừa cắt cà chua vừa nói…

-CÁI GÌ..??? TRỜI ƠI….tui đâu có biết mần…- Quân hốt hoảng nhìn nó…

-Không biết thì làm cho nó biết…MAU LÊN…KHÔNG CÓ NÓI NHIỀU…- nó nhìn Quân quát…

Quân lê bước đi…mở cái bọc ra nhăn mặt…nhìn con cá đắm đuối…

-Ông đang nói chuyện “cầu siêu độ trì” với con cá đó hả…haha..??? yên tâm đi…dù ông có giết nó…nó cũng vui khi chết dưới tay 1 người đẹp như ông mà…nhìn là tui biết nó con cá cái rồi…hahaha…- nó vỗ vai Quân cười khoái chí nói…

-"Cái đồ…độc ác…1 con “cá lóc cái” dễ thương vậy mà…nỡ lòng nào bắt tui hạ thủ…”lóc em” em chết có linh thiêng thì 1 hồi bã ăn cho bã mắc xương nghen em…” – Quân nhìn con cá lóc thầm nghĩ…rồi từ từ mở bọc…lấy con cá ra…

-Bạch…bạch….bạch…ch…- CỦ TỎI…CON CÁ NÓ CHẠY KÌA…BẮT NÓ…BẮT NÓ…- Quân la lên thật to...khi thấy con cá nhảy tứ tung…

-BẮT LẤY NÓ MAU….COI CHỪNG NÓ LỌT MẤT GIỜ…MAU LÊN…NÓ KÌA…-nó và Quân đua nhau bắt lấy con cá…

-TRÁNH RA…BỘP…ỘP…- tay cầm cái rổ…nó hét lên và nhào tới….

-BÀ ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY HẢ??? CON CÁ KHÔNG BẮT...TẠI SAO LẠI ĐỘI CÁI RỔ LÊN ĐẦU TUI ???? – do chạy nhanh mất đà…thay vì chộp lấy con cá…nó lại đội nguyên cái rổ lên đầu Ấn Quân…

-ÔNG CÒN ĐỨNG ĐÓ NỮA…TRÁNH RA MAU LÊN…BÀ TRÁNH RA THÌ CÓ...ÔNG TRÁNH RA…BÀ TRÁNH RA....

Gần 10’ cãi nhau và dằn co giành cái rổ…thì nó và Quân cũng bắt được con cá lóc….

-Đánh vẩy nó đi…nhớ làm sạch ruột đó nghen…- nó vừa thở vừa nhìn Quân hậm hực nói…

-Đánh sao trời ??? tui đâu có biết làm đâu??? Quân ngước mặt lên nhìn nó nhăn nhó nói…

-Trời ơi…đây nè…tay cầm con dao nhỏ…từ đuôi con cá…rồi cạo ngược lên trên…như vậy nè thấy chưa…- nó ngồi xuống làm thử cho Quân thấy…

-Ờ…ờ…vậy đó hả??? chỗ này nữa nè…chỗ này cũng còn vẩy nè…- Quân thầm cười…tay chỉ vô con cá…

-Ủa??? sao tự nhiên tui…tui ngồi tui làm cho ông dạ??? – nó đứng bật dậy nhìn Quân quát…

-Trời ơi…còn có 1 bên à…sẵn tay làm dùm tui luôn đi…làm ơn đi mà…- Quân nhìn nó nài nỉ…

-NO….chuyện ai nấy làm…ông mần cá…tui nấu cơm…LÀM MAU LÊN…- nó nhìn Quân quát rồi bỏ đi…

-Làm thì làm….người như mình mà phải đi làm cá…hix…bà ơi…bà đang ở đâu?? bà mau về đi bà ơi…huhu…- Quân thầm nghĩ…đột nhiên…

-Ui da….Kịch…- Quân buông cây dao xuống…khẽ kiu lên…

-Sao nữa ời….bị gì nữa vậy hả..??? – nó tiến lại gần chỗ Quân

-Hình như…vẩy cá văng vô…mắt tui ời…ui…da…- Quân lấy tay sờ lên mắt…

-Bỏ tay ra coi…đưa coi…đâu…đâu…chỗ nào…mở mắt bự ra coi…- nó kề mặt sát lại mặt Quân...

-UI..DA….ĐAU…bà làm cái gì dạ..??? bà muốn móc lòi con mắt tui ra luôn hả??? –Quân hét lên vì đau…khi nó lấy 2 tay banh to mắt Quân ra…

-Trời ơi…tui không có thấy cái gì hết á….phải làm vậy mới thấy rồi mới lấy ra đc chứ….lấy tay ra…

-Thôi…thôi…thôi…bà mà làm 1 hồi chắc tui…lọt tròng té nổ quá…để tui tự lấy ra được ời…bà xê ra chỗ khác đi - Quân quơ tay múa chân sợ hãi haha…

-Trời ơi…ông có thấy cái gì đâu…làm sao lấy ra được hả??? bỏ tay ra…để tui làm cho…tui hứa là nhẹ nhàng…nhẹ nhàng…ok…- nó nhìn Quân cười ra vẻ chắc chắn….

-Mở mắt to ra tí nữa đi…mở từ từ…THẤY RỒI…từ từ ngen…để tui lấy ra…đừng có nheo mắt lại nha….- nó kê sát mặt vào Quân…nhẹ nhàng từng ngón tay lay động trên khuôn mặt….hơi thở nhẹ nhàng…cùng với 1 hương thơm nhè nhẹ thoang thoảng….

-"Sao vậy nè..??? lại là cảm giác đó…sao lại xuất hiện…cảm giác này…”- Quân dần đỏ mặt…len lỏi trong lòng là 1 cảm giác quen thuộc của nhịp đập con tim…

-XONG….lấy ra được rồi…hahaha…- nó khoái chí cười thích thú…

-Thôi…ông đi qua bên kia cắt thịt đi…cái này tui làm cho…- nó nắm tay Quân lôi ra…

-"cắt thịt” ??? là làm sao??? Tui cũng…hỏng biết làm…- Quân đứng gãi đầu nhìn nó cười…

-Trời ơi…là…trời…thì lúc trước…ông ăn thịt kho ông thấy miếng thịt bà cắt như thế nào thì ông cắt như thế đó…BIẾT CHƯA…- nó nhìn Quân chau mài quát…

-Ờ....thì…biết rồi…- Quân nhìn nó hậm hực…

Tay cầm con dao…Quân cẩn thận thái từng miếng thịt…đột nhiên…

-Trời đất quỷ thần ơi….ông đang làm cái gì vậy hả??? ông đang chơi nhà chòi đó hả??? – nó nhìn Quân tức giận quát lớn…

-Gì nữa..??? kiu tui cắt thịt…thì tui cắt thịt…- Quân nhìn nó thắc mắc…

-Thịt kho” mà ông cắt miếng mỏng lét, nhỏ xíu như vậy….không phải chơi nhà chòi hay là tính cho chim ăn hả??? – tay cầm miếng thịt nó liếc xéo nhìn Quân…

-Ờ…ha…haha…lâu lâu ăn như vậy…cho nó dễ tiêu đó mà…ha….- Quân nhìn nó gượng cười….sợ hãi….

-Thôi tránh ra…để tui làm…thiệt tình…ông đúng là đầu heo mà…làm chuyện gì cũng…ây da…- do hấp tấp…nó vô tình cắt trúng vào tay…nghe tiếng nó kiu Quân quay qua nhìn…

-Cắt trúng rồi hả??? đưa coi…- Quân nắm lấy tay nó…rồi đột nhiên…Quân đưa ngón tay đang bị thương của nó lên miệng…

-Đau hông??? Có rát không…thiệt tình…làm gì cũng phải cẩn thận chứ…- Quân vừa thổi vừa xem xét ngón tay của nó với vẻ lo lắng….nó thì đứng đó ngạc nhiên trước thái độ của Quân…

=============================&) ============================

Nếm thử đi….ngon không??? – nó múc 1 muỗng canh đưa lên cho Quân nếm thử…

-Mặn quá…mà còn chua léc nữa…- Quân nhăn mặt nói…

-Ủa??? tui cho đường rồi mà ta…- nói đoạn nó đưa muỗng canh lên nếm….

-Trời ơi....mặn quá...kì vậy trời....-nó nhăn nhó….

-Nè…bà bỏ muối vô nồi canh chua hả??? sao mặn dữ vậy..??? – Quân quay qua nhìn nó hỏi….

-Muối đâu mà muối….cho đường chứ bộ….nè nhìn đi…hủ đường nè…- nói đoạn nó đưa cái hủ màu trắng lên…

-TRời ơi...dạ…thưa mẹ…đây là hủ muối đó bà nội…2 con mắt của bà đi du lịch rồi hả??? – Quân nhìn nó quát…

-CÁI GÌ…??? Muối á…chứ không phải đường cát trắng hả??? – nó đưa cái hủ lên nhìn…

-Ừ....đường cát trắng đó...pha cà phê uống đi...Tội nghiệp…có đôi mắt đẹp mà bị lé…nhìn muối ra đường…hahaha…- Quân đứng nhìn nó cười khoái chí…đột nhiên…

Rào…rào…ào….ào….-Mưa hả??? – Quân ngó đầu ra ngoài sân nhìn…

-Cái gì??? Mưa hả??? trời ơi…đồ của tui đang phơi trên lầu…- nói đoạn nó chạy nhanh lên lầu…

-Ê….còn nồi canh sao đây hả??? – Quân réo nó…

-Ông nêm nếm lại đi…- nó nói vọng xuống…

-Cái gì??? Làm hư giờ kiu mình sửa hả??? nêm sao đây…đổ cho rồi…ăn lỡ đi bệnh viện hết 2 đứa thì báo…- Quân đứng nhìn nồi canh lẩm bẩm…thì….

Tính….toong….tính….toong….- tiếng chuông cửa vang lên…Quân nhanh chân bước ra mở cửa…thì…bất ngờ trước sự xuất hiện của 1 vị khách lạ mặt...

]=================================== ================================[
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 2:06 pm

Tính….toong….tính….toong….- tiếng chuông cửa vang lên…Quân nhanh chân bước ra mở cửa…thì…bất ngờ trước sự xuất hiện của 1 vị khách lạ mặt…

Quân sững sờ và hoàn toàn ngạc nhiên trước sự xuất hiện của 1 thằng nhóc độ khoảng 5-6 tuổi…

-Ê…nhóc…kiếm ai thế??? – Quân khom người nhìn thằng nhóc hỏi…thay vì là 1 câu trả lời…nhưng thằng nhóc lại móc ra cái điện thoại đưa cho Quân…Quân chau mài thắc mắc cầm lấy chiếc điện thoại…ngập ngừng…

-A lô…??? – Quân nói với giọng tò mò, thắc mắc…

-ẤN QUÂN HẢ??? BÀ ĐÂY…- giọng bà hét lớn trong điện thoại…làm Quân giật mình…

-Bà….bà đang ở đâu vậy..??? sao bà chưa về ạ??? Chừng nào bà mới về vậy bà??? – Quân hỏi dồn dập…

-Cái thằng…làm gì mà cứ hỏi tới tấp thế hả??? cháu có thấy 1 thằng nhỏ không…??? Nó là con út của cô 3 con đó…hôm nay nó sẽ ở nhà mình chơi…con với Á Hiên nhớ coi chừng nó đó…còn bà và cô 3 của con sẽ đi mua sắm…chiều bà sẽ về tới…vậy đi nhoa…- giọng bà líu lo trong điện thoại…

-Bà…bà…bà ơi….con đâu có biết coi chừng con nít đâu…bà ơi…bà…Tút…Tút…Tút…ôi trời ơi…chắc mình điên lên mất…- Quân chau mài than thở nhìn quanh tìm thằng nhóc…thì thấy nó đang ngồi trong nhà…xem tivi…

Quân hậm hực bước vào nhà…tiến lại gần thằng nhóc…

-Ê…quỷ nhỏ…tên gì dạ??? – Quân đứng chống nạnh…đưa mắt nhìn thằng nhóc hỏi…

-……- thằng nhóc vẫn dán mắt vô tivi…

-Ê…nít ranh…không nghe anh mài hỏi hả??? – Quân bắt đầu lớn tiếng….

-.....thằng nhóc vẫn bất động…(haha gặp đối thủ rồi…)

Tức khí…Quân bước tới tắt màn hình tivi…và tiến lại chỗ thằng nhóc…

-Quỷ nhỏ…anh hỏi là mài tên gì??? Không nói là anh cho ra đường bây giờ…- Quân nghiêm nghị nhìn thắng nhóc…

-Em không phải là “quỷ nhỏ” cũng không phải là “nít ranh”…em là Quang…em đã 5 tuổi rồi…đã trở thành 1 người đàn ông…biết chưa ANH NGỐC….- thằng nhóc đựng bật dậy…vỗ ngực nói…trước khuôn mặt bất ngờ của Quân…

-Hahaha…”đàn ông” á….haha…bỏ bú chưa mà đòi làm đàn ông hả quỷ nhỏ…haha…- Quân phá lên cười khoái chí trước câu nói của thằng nhóc…

-CỐP…ỐP….- thằng nhóc xụ mặt…đá mạnh vào chân Quân…bỏ chạy…

-Ui..da…cái thằng…đứng lại…thằng quỷ nhỏ….mài đứng lại chưa hả??? tao mà bắt được mài là mài tới số...ui da…- Quân chạy cà nhắc rượt theo thằng nhóc….thì…

-BINH…- thằng nhóc chạy nhanh vô tình va vào nó…đang từ trên lầu bước xuống…thằng nhóc nhanh chóng trốn sau lưng nó…trước sự truy sát của Quân…

-Ủa??? con ai dạ??? – nó quay đầu ra sau nhìn vào thằng nhóc thắc mắc hỏi….

-Em chào chị ạ…em tên là Quang…- thằng nhóc nhìn nó mỉm cười lễ phép nói....còn Quân thì há hốc mồm khi thấy thái độ lễ phép của thằng nhóc đối với nó…trái ngược hoàn toàn đối với Quân…

-Woa…em tên Quang hả??? dễ thương ghê…em mấy tuổi rồi…??? – nó khom lưng nhìn thằng nhóc hỏi 1 cách trìu mến…

-Dạ..em…- Bắt được mài rồi…thằng quỷ nhỏ…hết chạy nhé…- Quân tiến lại nhấc bổng thằng nhóc lên…

-AAAA…thả em xuống…chị ơi cứu em - Ê…Ê…ông làm cái gì vậy hả??? thả thằng nhỏ xuống mau – nó nhìn Quân hét lớn…

-Thả á…nó cả gan dám đánh tui…tội này không thể tha thứ…phải dạy cho nó 1 bài học…- nói đoạn Quân càng nhấc bổng thằng nhóc lên…

-Tui đếm tới 3 mà ông không thả nó xuống là ngày mai đi học ông chết chắc đó…- nó nhìn Quân hậm hực hét…Quân khựng lại khi bị nó nắm yếu điểm…từ từ bỏ thằng nhóc xuống…thằng nhóc chạy nhanh lại chỗ nó núp sau lưng…và không quên lè lưỡi chọc tức Quân…

-Em không sao chứ…??? Có bị đau ở đâu hông??? – nó ân cần hỏi…Quân vẫn đứng đó nhìn thằng nhóc với ánh mắt viên đạn…tức tối…

-Thôi…đi vô ăn cơm nha…à…em tên Quang phải không??? Quang mấy tuổi rồi…??? – nó nắm tay thằng nhóc cả 2 vui vẻ trò chuyện…bỏ mặc Quân đứng đó hậm hực…tức tối trong lòng…

======================= ====================

Trên bàn ăn cơm….

-Quang…ăn cá đi em…húp canh nhớ thổi nha em…coi chừng nóng đó…- nó ân cần lo lắng cho nhóc Quang....trước khuôn mặt méo mó ganh tị của Quân…

-Ủa??? sao ông không ăn đi…bộ đang giữ eo hả??? – nó quay sang nhìn Quân hỏi…

-Lạc miệng quá…ăn không thấy ngon…với lại…hơi đau bụng nữa…- Quân giả vờ nhăn nhó…nũng nịu nhìn nó…

-Tín hiệu của táo bón chăng??? – thằng nhóc ngây ngô nói…

-Hihi…phì…hihi…- nó quay đầu ra sân khúc khích cười trước câu nói của thằng nhóc…

-Cái thằng quỷ nhỏ này….MAU ĂN ĐI….- Quân ngượng ngùng đỏ cả mặt hét lớn…

-Chị Hiên ơi…ăn cơm xong chị dắt em công viên chơi nha…- thằng nhóc nhìn nó mỉm cười đáng yêu…

-Ờ…giờ này á…không được đâu bây giờ nắng lắm…đi giờ này em sẽ bị cảm nắng đó…hôm nào trời mát chị dắt cho đi bù hén…- Hiên nhìn thằng nhóc nói…

-Nhưng….ngày mai là em về nhà rồi…-thằng nhóc xụ mặt…buồn bã…

-Ăn nhanh đi…rồi đi…quỷ nhỏ…- Quân cốc nhẹ vào đầu thằng nhóc nói….trước vẻ mặt hoàn toàn ngạc nhiên của nó….

-Thiệt hả anh??? Yeeeee….ố…yeeee…được đi công viên chơi…yeeee….- thằng nhóc vui mừng phấn khởi…đứng bật dậy nhảy nhót…

========================&) ==========================

…tại công viên….

-Anh ơi…chị ơi….nhanh lên….- thằng nhóc nắm lấy tay nó và Quân vui vẻ, thích thú…kéo đi…

-Chị Hiên, anh Quân ơi…em muốn chơi nhà banh…- thằng nhóc quay sang nhìn nó và Quân cười nói…

-Ừh…vậy thì mình lại chỗ nhà banh hén…hihi - nó nhìn Quang cười vui nói…

-Tui không chơi trò chơi con nít đó…2 người chơi đi…- Quân nhìn nó và Quang với vẻ mặt không đồng tình…

-......-nó và nhóc Quang nhìn nhau không nói gì…chớp chớp mắt ra hiệu…

-1…2…3….ĐI THÔI…- nói đoạn nó và nhóc Quang nắm lấy tay Quân kéo đi cho bằng được…

-Nè…2 người làm cái gì vậy hả??? buông tui ra…tui báo công an giờ…ê…ê…- Quân miễn cưỡng bước đi…la hét…

-CHỊ HIÊN…..BINH….- thằng nhóc thích thú cầm lấy những trái banh nhỏ chọi về phía nó…cả 2 đùa giỡn vui vẻ…chỉ có mình Quân là đứng yên bất động trong nhà banh…

-1..2..3…CHỌI…-nó và nhóc Quang nhìn nhau ra hiệu…liên tục chọi banh về phía Quân…

-Ê…làm gì vậy hả?? dừng lại mau…BINH…BINH…BINH…dừng lại chưa hả…??? BINH…- mặc cho Quân la hét nó và nhóc Quang vẫn chọi không ngừng nghỉ…cuối cùng Quân cũng phải nhập cuộc để tự bảo vệ mình…

Giữa cái nắng nóng của trưa hè…nó, Quân cùng với nhóc Quang vẫn vui vẻ cười đùa…la lói ầm ĩ…náo loạn cả công viên…khiến cho ai đi ngang cũng phải ngước nhìn…

-Chị Hiên ơi…em muốn ăn kem…- thằng nhóc kéo nhẹ áo nó nói…

-Ừh…vậy em ngồi đây với anh Quân…để chị đi mua cho…- nó đứng dậy định bước đi…thì…

-Củ tỏi…trời nắng lắm…đội nón vô đi…-nói đoạn…Quân cởi cái nón đang đội đưa cho nó…đội cái nón trên đầu nó mỉm cười bước đi…

-Anh ngốc…thích chị Hiên…- nhóc Quang quay qua nhìn Quân ngây ngô nói…

-Quỷ nhỏ…đừng có nói bậy…biết chưa…anh mài mà đi thích bà chị ngốc đó hả??? còn lâu…- Quân quay qua cốc nhẹ vào Quang nói…

-Vậy sao anh cho chị Hiên cái nón mà không cho em…chị Hiên ngốc…anh cũng ngốc…lêu lêu…- những lời trẻ con…ngu ngơ ấy…lại làm cho Quân phải bất ngờ....suy tư…suy nghĩ…

-Kem tới đây…cái này là của Quang…còn cái này là của ông ne..đầu heo…- tay cầm 2 cây kem nó đưa cho nhóc Quang và Quân…

-Chị Hiên không ăn hả?? – thằng nhóc quay qua hỏi…

-À...chị không ăn…em ăn đi…- nó quay sang nhìn thằng nhóc gượng cười…Quân thì nhìn nó…như hiểu ra….

-Nè…ăn chung đi…- Quân quay mặt…chìa cây kem ra nói…

-.....nó không nói gì…đưa mắt nhìn Quân…không chớp....

-Chị Hiên ơi…anh ngốc…bị táo bón đó…chị ăn chung với em nè….- thằng nhóc quay qua kều nó nói…

-Hihihi….ừh…- Ê…quỷ nhỏ…ai nói là anh mài bị táo bón hả??? – Quân tức khí hét lớn…không để ý những người đi ngang đang nhìn chằm chằm…

====================== =====================

-Chị Hiên ơi…em muốn chơi thú nhúng…- thằng nhóc nũng nịu…

-Cái gì..??? chơi nữa á..??? chưa mệt nữa hả??? – Quân nhăn nhó…

-Thôi…anh mài mệt rồi…nghỉ 1 chút đi rồi đi…- Quân than thở…

-Nhưng em muốn chơi bây giờ cơ…- thằng nhóc nũng nịu…

-Đã nói là 1 chút nữa...- Nhưng em muốn chơi bây giờ…- 1 chút…- em muốn bây giờ…-1 chút nữa…- bây giờ cơ…- thằng nhóc và Quân vẫn không ngừng đôi co với nhau…

-Nè…2 người đừng có cãi nữa được không??? Người ta nhìn kìa…- nó nói xen vào…như can ngăn cuộc chiến giữa 2 người đàn ông…thì…

-"Chỗ con trai nói chuyện…không được xen vào…” – nó bất ngờ đến độ sững sờ khi bị Quân và thằng nhóc quay qua nạt 1 hơi…

===================== ========================

-Thiệt là 1 ngày ám ảnh…thằng quỷ nhỏ này…ăn gì mà nặng dữ vậy nè trời..??? – Quân cõng thằng nhóc trên lưng than thở…

-Tui cứ nghĩ…ông…sẽ không đi…ai ngờ…- nó quay mặt…ngập ngừng nói…

-Không ngờ 1 người phụ nữ tầm thường như bà…lại có những suy nghĩ tầm bậy như vậy…haha…- Quân nhìn nó cười nói…

-Ê…ông có tin là ông vô tình nói rồi là cố tình lượm răng không hả??? - nó gắt lên…

-Không phải là bà muốn làm cho thằng nhóc này vui sao??? Chỉ vì bà thôi…- Quân quay mặt nói…rồi tiếp tục bước đi…

-"Vì tui á”…???? Là sao??? – nó chau mài suy nghĩ...1 chút bối rối…

Trên đoạn đường dài…cả 2 vẫn bước đi…có người đã dần hiểu ra được tình cảm của mình…có người vẫn đang cảm nhận…đoạn đường chập tối…2 trái tim tưởng chừng ghét nhau…nhưng lại đang tiến về 1 phía…

===================================

Sao 1 ngày chơi đùa mệt mỏi…cả 3 cũng chìm vào giấc ngủ…thì đột nhiên…

-AAAAA….huhuhu….mẹ ơi….huhuhu…mẹ…ơi…hixx…hix…hức… mẹ ơi….- tiếng khóc thủ thỉ của nhóc Quang vang lên…làm nó và Quân vội vàng chạy vào xem…

-Có chuyện gì vậy em...??? – nó ân cần chạy lại hỏi…

-Sao thế nhóc…- Quân cũng lo lắng…

-Hix…hix…em sợ…em không ngủ được…hix…hức….huhuhu…- thằng nhóc sợ hãi nói…

-Không sao đâu…có chị và anh Quân ở đây rồi…đừng sợ nữa nha…- nó dịu dàng vỗ về thằng bé…

-Nhưng em….hix…không dám ngủ…1 mình…hức…hix…anh chị ngủ với em nha…hix…hix…- thằng nhóc ôm chặt nó…

-Hả??? à…ờ…- nó ấp úng…

-Huhuhuhu….hix….mẹ ơi…hix….- thằng nhóc khóc to hơn…

Thế là cả nó Quân đều phải ngoan ngoãn nghe theo lời thằng bé…dỗ dành nó…nó và Quân nằm 2 bên…ngăn cách ở giữa là nhóc Quang…nó thì không tài nào chợp mắt nổi…cả Quân cũng vậy…

-Ê…củ tỏi…bà ngủ chưa??? – Quân lấy chân đá nhẹ nó…kều kều…khẽ nói…

-Chưa...cái giường chật vậy...làm sai mà ngủ được…- nó khẽ nói…

-Vậy… nói chuyện ngen…

-Ừh…nói gì nói đi…

-Bà với ông Kent….sao rồi..??? – Quân ngập ngưng…vaf không biết tự bao giờ...lại quan tâm đến chuyện của nó và Kent...

-Sao là sao..??? chả sao hết…haizzz…- nó thở dài…

-Bộ…bà…chưa tỏ tình với ổng hả???

-"Tỏ tình” á…??? Hì…tui không có đủ can đảm, cũng không có đủ tự tin để nói ra rằng tui thích Kent…tui cũng không đủ nghị lực để chấp nhận lời từ chối từ Kent…tui nghĩ…yêu đơn phương thế này sẽ tốt hơn…- nó dịu giọng…

-ĐỒ NGỐC…KHÔNG LẼ SUỐT ĐỜI…CỨ THẾ NÀY HẢ..??? – Quân nói bật dậy hét toáng lên…

-HUỴCH…ông điên hả??? nhỏ tiếng thôi chứ…- như bay nó nhảy sang chỗ Quân…bịch miệng Quân lại…và không để ý rằng…nó đang nằm đè lên mình Quân…

-……..- 4 mắt nhìn nhau…nó và Quân không nói gì…rạo rực trong lòng 1 cảm giác…đột nhiên…

-Ư…ư…mẹ ơi…mua kem…kem…- nhóc Quang nói mớ…làm nó giật mình nhanh chóng nhảy về chỗ cũ…

Một cảm giác…lâng lâng khó tả…cứ thể rạo rực trong lòng nó…nó nằm quay lưng…không ngừng suy nghĩ…Quân thì nằm đó…chau mài…suy nghĩ về chuyện giữa nó và Kent…

-"Đồ ngốc…im lặng thì được cái gì chứ…nếu bà không đủ can đảm để nói thì để tui…” – Quân chau mài tức tối thầm nghĩ….nhưng lại len lỏi trong 1 cái gì đó hơi xót xa…

====================== ============================
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Híp ♥ Bík yêu thật lòng
ღ♥ Nấm xink♥ღ
ღ♥ Nấm xink♥ღ
avatar

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 169
Độ hot Độ hot : 647
Vàng 21
Sinh nhật Sinh nhật : 03/06/1993
Ngày tham gia Ngày tham gia : 12/09/2009
Đến từ Đến từ : 1 đêm Of bỐ mẸ =]]

Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   Wed Sep 23, 2009 2:07 pm

==================================
-Chào tạm biệt mọi người đi con…- giọng cô 3 nhỏ nhẹ nhìn nhóc Quang nói…

-Chàu bà, cháu về đậy ạ…- nhóc Quang lí nhí nói với khuôn mặt buồn bã…

-Chị Hiên…chào chị….hix…em sẽ nhớ chị Hiên lắm…hix…- nhóc Quang cúi mặt xuống…ngẹn ngào nói…

-Hix…hix….chị cũng sẽ nhớ em lắm….huhuh…hix…- nó chạy lại ôm lấy Quang vào lòng…thủ thỉ khóc…làm cho ai đó đứng cạnh bên cũng phải chạnh lòng…

-Cốc…đã là đàn ông thì không được khóc….- Quân cốc nhẹ vào đầu nhóc Quang nói…khuôn mặt vẫn biểu hiện rõ sự luyến tiếc…

-…….- nhóc Quang nhìn Quân không nói gì…đột nhiên…thằng nhóc nắm lấy tay Quân lôi về 1 phía…trước 6 con mắt ngạc nhiên…đầy thắc mắc…

-Ê…ê…nhóc con…làm cái gì thế hả???? muốn hun tạm biệt anh hả??? không được đâu ngen…đánh răng chưa hả???? – Quân luống cuống…khi thấy thái độ bất thường của thằng nhóc…

-Anh ngốc…không được làm chị Hiên khóc đâu đấy…- thằng nhóc khẽ nói….trước vẻ mặt hoàn toàn bất ngờ…ngơ ngác của Quân…

-Cháu nói gì với anh Quân thế…- bà nhìn nhóc Quang âu ếm hỏi…

-Cháu nói chuyện “đàn ông” với anh Quân ạ…- thằng nhóc cười ngây ngô nói…trước những tiếng cười rôm rả...thú vị…vô tình xua tan đi không gian chia tay buồn bã…đầy luyến tiếc…

-“Quỷ nhỏ…anh hứa…anh sẽ không làm chị Hiên khóc…hôm nay anh sẽ đem lại niềm vui cho chị Hiên…nhưng sau này…người đem lại niềm vui ấy…không phải là anh nữa…” – xen kẽ những tiếng cười…tiếng nói…là 1 tâm trạng nặng nề…

==================================

-Ê…hồi nãy Quang nói cái gì với ông dạ…- nó ngồi đằng sau kều nhẹ vào vai Quân…tò mò hỏi…

-Thì nói chuyện “đàn ông” chứ gì nữa…haha…- Quân cười nói…

-Nhưng mà chuyện gì mới được chứ…nói tui nghe với…nói đi…nói đi mà…- nó nắm lấy áo Quân nài nỉ…

-Được rồi…tui nói…nó kiu tui nói lại với bà…là sao này ngủ “ngái” nhỏ nhỏ thôi…bà ngái lớn quá làm nó ngủ không được…hahahaha…- Quân phá lên cười…

-Cái gì…??? Nó dám nói thế hả???...aaaa…tức thiệt…- AAAA…ĐAU…ĐAU – nó hậm hực hét…nhéo mạnh vào eo của Quân…làm Quân đau điếng hét lên…

======================================

Tại lớp học….

-Á HIÊN….- THẢO….- nó và Thảo vui mừng…hớn hở…ríu rít khi gặp nhau…

-Trời ơi…làm như 10 năm rồi mới gặp lại vậy đó trời??? -Quân chậc lưỡi…bước xuống chỗ ngồi…

-Ê…sao rồi…mài hết bệnh chưa??? – Duy lết lại chỗ Quân hỏi…

-Ủa??? sao mài biết tao bệnh…??? Công nhận cấp này mài cũng 8 dữ…hahaha…- Quân phá lên cười khi thấy khuôn mặt của Duy…bắt đầu có dấu hiệu quê độ…

-Mài muốn chết hả??? – nói đoạn Duy kẹp cổ Quân đè xuống…cười đùa…

Lúc này….Kent từ ngoài đi vào…phút chốc Quân lại chau mài…tiến lại chỗ Kent…trước vẻ mặt không khỏi thắc mắc của Duy…

-Ra chơi…có thể nói chuyện với tui 1 chút không??? – Quân nhìn Kent…điềm tĩnh nói…

-“Nói chuyện”..??? – Kent nhìn Quân…khó hiểu…

-Sân sau bóng rổ của trường…tui sẽ chờ ông ở đó…- nói đoạn Quân bỏ đi…

-Giữa 2 đứa con trai…có cái gì mà phải ra sân sau bóng rổ của trường để nói..??? hay tên này muốn tỏ tình với mình…- Kent ngu ngơ gãi đầu suy nghĩ…và cả 2 đều không hay biết rằng…cuộc đối thoại đó đã bị Thảo phát hiện…

-Ê…sao tự nhiên lại mài hẹn Kent ra nói chuyện vậy..??? có chuyện gì hả..??? – Duy nhìn Quân tò mò hỏi…

-Tao đang làm chuyện tốt để tích đức đó mài…hahaha…- Quân nhìn Duy gượng cười…1 nụ cười thật chua xót…

-Hiên…Hiên…- Thảo quay qua kều nó…

-Gì dạ??? muốn ăn hả??? nè…cho miếng nè…- nó nhóp nhép nhai nhìn Thảo hỏi…

-Trời à…tối ngày ăn với uống…có chuyện rồi kìa…- Thảo nhìn nó nghiêm túc nói…làm nó chau mài thắc mắc…nhưng miệng vẫn không ngừng nhai…(nhỏ nì tối ngày ăn.. >”<)

=====================================

Giờ ra chơi…tại sân sau bóng rổ của trường…thấp thoáng 1 bóng người đang đứng dưới ánh nắng chờ đợi 1 cái gì đó…

-Có chuyện gì…mà lại hẹn ở đây thế..??? – Kent bước tới chỗ Quân hỏi…

-Tới rồi à…- Quân quay đầu lại nhìn Kent…

Lúc này…tại 1 bụi cây…

-2 cái thằng này cứ như đang đóng phim á trời…- Duy thập thò…

-Ê…- Á…- Thảo âm thầm tiến lại…kều nhẹ vai Duy làm Duy giật bắn mình….

-Sao…sao…2 người lại ở đây hả??? – Duy ấp úng hỏi…

-Câu đó phải để tụi tui hỏi mới đúng đó…2 cái ông đó hẹn nhau ra đây làm gì thế hả??? – Thảo nhìn Duy hỏi…

-Không biết…đang rình nè…hông thấy hả…??? – Duy nói nhưng mắt vẫn dán về phía Quân và Kent….

==================================================

-Chắc ông cũng biết lý do tui kiu kêu ra đây…- Quân nhìn Kent nói…

-Nếu biết thì tui đã không ra đây…oa…oa…- Kent vừa nói vừa ngáp ngủ…

-CÁI GÌ??? Ông thật sự không biết á..??? – Quân hậm hực…

-Không nói thì tui đi vô lớp ngủ đây…- nói đoạn kent quay lưng bỏ đi…

-LÀ CHUYỆN LIÊN QUAN ĐẾN CỦ TỎI…- Quân nói lớn…

-“Củ Tỏi”..??? ý ông là Á Hiên??? – Kent quay đầu lại thắc mắc…

-Cái tên đầu heo này…ông ấy đang định nói cái gì vậy hả??? – nó tức tối…định đứng dậy đi về phía Quân…thì bị Thảo và Duy kéo lại…

-Sao cũng được…bây giờ thì hiểu rồi chứ…??? – Quân chau mài…

-……??? – Kent không nói gì nhìn Quân lắc đầu…

-“Ôi trời ơi…cái thằng này…đầu to mà sao óc nó như trái nho thế...” – Quân hậm hực thầm nghĩ…

-Á Hiên thích ông…cô ấy thích ông lâu rồi…- Quân nhìn Kent nói…với ánh mắt thoáng buồn…

-Ông đang làm mai cho tui và Á Hiên đó hả??? – Kent nhìn Quân nói…lén nở 1 nụ cười…

-Ê…ĐẦU HEO…ÔNG ĐANG NÓI BẬY CÁI GÌ THẾ HẢ???? – không thể chịu đựng nổi…nó đứng bật dậy…tiến về phía Quân…

-Sao…sao…sao bà lại ở đây hả??? sao bà lại biết tụi tui ở đây – Quân luống cuống trước sự xuất hiện của nó…nhìn quanh…phát hiện ra 1 tên tạo phản…đó là Duy

-Tha lỗi cho tao…tao bị theo dõi…tao vô tội…- Duy nhìn Quân nhăn nhó nói…

-Ai mượn ông làm chuyện này hả??? – nó nhìn Quân hét lên trong giận dữ…

-Ê…tui đang giúp bà đó…bà không biết cảm ơn thì thôi…còn lớn tiếng với tui là sao hả??? – Quân cũng hét lại…

-Ai cần ông giúp chứ...chuyện của tui...- Á Hiên…mình hẹn hò nha…- cuộc chiến đang diễn ra 1 cách kịch liệt…bỗng dưng dừng lại trước câu nói tưởng chừng đơn giản của Kent…

-H..ả…ả…hả..??? – nó run rẩy…ú ớ…

-Tối nay…8h sau khi xong việc…2 đứa mình…đi xem phim nha…- Kent nhìn nó nói rồi quay lưng bỏ đi…thầm nở 1 nụ cười thú vị….

-Cái gì..??? ông Kent hẹn hò với bà Hiên thiệt hả??? có đùa không đó…– Duy tiến lại chỗ Quân thắc mắc hỏi…

-…….- Quân như chết lặng…mắt vô hồn…không nói được lời nào…2 tay xiết chặt…1 chút gì đó tức tối…ánh mắt thoáng buồn…từ từ tiến lại chỗ nó…

-Chúc mừng bà…haha…không cần phải cảm ơn tui đâu…- Quân nhìn nó nói…gượng cười chua xót…và nhanh chân bước đi…
-……- nó không nói gì…mắt dõi theo hình bóng của Quân…thay vì vui mừng…nhưng đâu đó len lỏi trong lòng là 1 cảm giác gì đó nhói lên…rất lạ…

-Trúng độc rồi…- Duy mỉm cười thầm nghĩ…

===================== ============================

Từng tiết học trôi qua 1 cách nặng nề…im lặng….

-Mài không sao chứ??? Bị sock quá hả??? – Duy quay qua kều Quân nói…

-Sao là sao??? Sock cái gì??? – Quân nói nhưng mắt vẫn vô hồn nhìn xa xăm…

-Mài tưởng mài gạt tao hả thằng quỷ..??? ôi trời…chưa có thằng nào như mài…đúng là điên hết thuốc chữa…- Duy tức tối nói…

-Mài lảm nhảm gì như bị điên thế hả??? im lặng đi…tao muốn được yên tĩnh…- Quân hậm hực…

-Chứ không phải mài đang hối hận…khi đem người mình thích trao cho người khác hay sao??? – Duy chống cằm…nhìn sang Quân nói…

-Cái gì..??? “hối hận”….”người mình thích”….mài…mài nói cái quái gì vậy thằng quỷ…- Quân nói trong ngập ngừng…(trúng tim đen rồi…)

-Nghe Thảo nói là thằng Kent sẽ rủ bà Hiên coi phim ở Galaxy…sao đó sẽ đi vòng vòng uống nước…chà…1 nam 1 nữ…chắc có nhiều chuyện để làm lắm…mài hén…- Duy ngồi tuyên huyên trước khuôn mặt đang bắt đầu có hiện tượng nổi điên…

-Im đi mài…tao cho chiếc dẹp vô mặt bây giờ…- Quân tức tối…quay qua nghiến răng nhìn Duy hâm dọa…nhưng trong lòng vẫn không khỏi bồn chồn…lo lắng…
_________________
♥️ Nấm Xynk ♥️ Siêu nhân Dũng cảm =]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!   

Về Đầu Trang Go down
 

Đồ Củ Tỏi, Anh…Thix Em!!!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 2 trang Chuyển đến trang : 1, 2  Next

Permissions in this forum: Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`•A1k43-We are the world•´¯) :: ••—¤™(¯`Nơi cảm xúc thăng hoa´¯)™¤—• :: Truyện ngắn -
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog